Đêm đó tất cả bọn ông bị nhốt vào một chỗ và sáng hôm sau, người chủ nô lệ mang cả bọn ra chợ bán. Ông ấy đã làm rất nhiều việc thiện. Thế đấy, từ mỗi một đồng tiền kiếm được dù rất nhỏ, tôi đã biến nó thành một đám nô lệ bằng vàng làm việc cho tôi.
Sira, người vợ cả và là người lớn tuổi nhất, yên lặng nhìn tôi nhưng không biểu lộ một cảm xúc gì. - Anh Mathon à! Anh hãy làm ơn nói rõ cho tôi nghe về trường hợp này đi. Cha biết đó, người đàn ông ở Nineveh chính là đồng đảng của hai người đó và sau mỗi lần lừa đảo thành công, họ lại cùng nhau chia lợi.
Tất cả đều được tôi cất giữ cẩn thận trong cái hòm này. Vừa lúc đó, trong không trung chợt có tiếng chuông vẳng lại. Trong đầu óc của tôi chợt vang lên câu hỏi: “Chẳng lẽ tôi chôn vùi xác ở xứ sở hoang vu này sao?”
- Nó có nghĩa là chúng ta sẽ phải vào đó để vác gạch, khiêng đất đá cho tới khi gãy xương sống mới thôi. - Ngay vào ngày hôm nay chứ? – Kobbi gợi ý. Sau đó con, cháu và chắt của chúng cũng làm việc cho bạn, khiến tiền bạc của bạn không ngừng gia tăng, tài sản của bạn ngày càng lớn mạnh”.
- Lúc còn trẻ, tôi đã không nhận ra được điều đó. - Có lẽ họ có một bí quyết nào đó mà chúng ta chưa biết được. Một ngày nào đó, cháu sẽ mua một con lừa để cưỡi.
Cả bọn thống nhất đem chiến lợi phẩm này đến Ginir để bán và lấy tiền chi tiêu hoang phí. - Mày không biết ngượng miệng khi nói rằng mày là một con người tự do à? Chính do sự yếu kém của bản thân đã dẫn mày đến tình cảnh thảm hại như hiện nay! Một người đàn ông nếu đã mang trong mình linh hồn của một kẻ nô lệ, thì cho dù hắn ta chào đời ở bất cứ hoàn cảnh nào, thì cuối cùng hắn ta vẫn chỉ là một tên nô lệ. Nếu không, cậu sẽ bị bán vào làm nô lệ xây tường thành.
Điều đáng nói ở đây là mỗi lần thất bại, họ lại gánh thêm một món nợ. Khi tôi hỏi lý do anh ta cần tiền, anh ta đã kêu ca rằng do số tiền kiếm ra không đủ để chi tiêu. Hãy nhờ họ chỉ dẫn cho bạn, giúp bạn tránh sai lầm giống như tôi đã từng sai lầm khi giao phó tiền bạc cho Azmur đi mua trang sức, đá quý.
Nhân đêm nay có cha ngồi ở đây, con xin đọc lại năm quy luật vàng chứa đựng tất cả sự khôn ngoan của cha. Lúc nghe Megiddo nói như vậy, những người nông dân đó cũng chế nhạo lại các ông. – Tôi luôn cầu chúc bà được bình an và hạnh phúc.
Công việc đã giúp tôi gượng dậy sau những nghịch cảnh của cuộc đời. Nhưng cháu vẫn không hiểu nổi tại sao ông lại trở thành một kẻ nô lệ? Tuy nhiên, số vàng đó đã đem lại cho con nhiều bất hạnh.
- Thỉnh thoảng có như vậy! – Arkad nói. – Nhìn dáng vẻ ngày nay, tôi nghĩ ông đã là một người rất thành đạt. Ông không ăn được nhiều, chỉ nuốt được một ít để cầm hơi qua ngày.