Chỗ còn lại trong tủ thì không nỡ giết. Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía. Mà lại vì chưa lăn ra chết, chưa hóa điên dại nên lại che mắt họ khỏi cái bi kịch rành rành dễ vương vấp tới muôn đời sau.
Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ. Hắn biết giải pháp vượt qua chúng nhưng lại không tự vượt qua được. Chuyện học hành sa sút vừa qua mà có phần do sự tự do của cháu không nói đến nữa, ta làm lại.
Nhà văn bỗng cảm thấy buồn. Bắt đầu chan chán, rủ cậu em đi bơi. Rồi bạn lại bỏ tay ra, nó cũng chẳng thể làm bạn khó chịu.
Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền. Rằng: Sự lười biếng ấy khiến trẻ con khổ. Bởi vì, khi các bậc cha mẹ làm cha làm mẹ họ thường quên mình từng là những bậc con.
Có một bộ quần áo trên sàn và bạn mặc nó. Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén. Tôi không có nghị lực.
Điểm cuối cái đuôi nằm giữa màn hình. Không, cháu không bảo bác: Biết rồi khổ lắm nói mãi đâu. Bạn là con dơi không phải chim không phải thú mà lại là cả hai? Không chắc, quanh bạn còn nhiều phe hơn thế.
Bác đã ra tay thì bật dậy nào. Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn. Nhưng họ sống không bình thường.
Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết. Thảo nào mà người ta khát hiện sinh. Thoát khỏi trước khi họ chết.
Còn giọng cao thi thoảng ló ra khi giao tiếp với những người lớn thân quen mà bạn thấy mình bé con và có thể buông lỏng phần nào trước họ. Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết. Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn.
Ấy, đừng bảo tở hoang tưởng. Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều. Ông anh họ thiu thiu ngủ bên trái.