Hơn nữa, nếu chúng ta tới mức phủ nhận sự thực đau đớn và lùi về một thế giới ảo mộng do ta tưởng tượng, thì ta mất thăng bằng rồi. Mới đầu ông giấu, sau ông thú rằng bị các bạn học đá đít. Tôi muốn ngài chỉ dẫn.
Và chúng ta nên nhớ điều này: dù sản nghiệp của bạn có cả Hiệp Chủng Quốc với một hàng rào gà chui không lọt ở chung quanh đi nữa, thì mỗi ngày bạn cũng chỉ ăn có ba bữa và mỗi đêm cũng không ngủ trên hai cái giường. Bạn cũng vậy, tôi cũng vậy, cả ông Einstein [10], cả Toà án tối cao của Huê Kỳ nữa, không ai có đủ thông minh để tìm một quyết định sáng suốt về bất kỳ một vấn đề nào, nếu trước hết không chịu thu thập đủ những sự kiện đã. Thí nghiệm tai hại đó đã cho tôi một bài học tới già đời chứ?.
Lẽ cố nhiên, trong lúc nói chuyện, tôi hỏi ông làm cách nào cho khỏi buồn bực. Nhưng mặc dầu cùng túng, song thân tôi luôn luôn dành một số tiền để mỗi năm gởi giúp một cô nhi viện ở Iowa. Tôi bắt đầu nghĩ tới tự tử.
Tôi vội bảo cho chúng yên tâm. Tôi có một mục đích lớn lao, quan trọng, cốt yếu. Ông có một tiệm bán trái cây ở Nữu Ước, vẫn hay mua 10 đến 13 toa xe cam và bưởi.
Hơn nữa, Người đã chỉ cho các bà cách làm tăng vẻ đẹp. Con đường đời chỉ qua một lần thôi. Hồi đó bà tưởng sẽ tàn tật tới mãn đời.
Nếu bạn không tìm hạnh phúc trong thời gian ấy thì không bao giờ còn gặp nó nữa. Kế đó ít lâu, một người bạn thân đến thăm tôi. "Mà tôi ưu phiền không phải là vô cớ.
Tôi giận tới nỗi nhất định không khi nào trở về nhà nữa. Chính tôi đã được mục đích cảnh chết ấy trong trại của tôi ở Missouri. Kinh nghiệm đã dạy tôi rằng nên bỏ rơi ngay những kẻ nào chỉ muốn bắt chước người".
Vậy tôi có lo lắng cũng là lẽ tự nhiên. Vậy phải làm sao? Xin bạn hãy nghe câu chuyện của một cô tốc ký trong một công ty dầu lửa. Mỗi lời ông thốt, được người ta chép liền vào sổ tay, gần như lời thiên khải vậy.
Bộ Hải quân Hoa Kỳ dùng những bảng thống kê về luật quân bình để nâng cao tinh thần thuỷ quân. Chúng tôi rất lo bị người đời đãi chúng tôi như thường đãi những đứa trẻ mồ côi. Nằm ở giường dễ chịu quá, luôn luôn có người hầu hạ, nên bấy lâu tôi đã tự làm cho tiêu tan cái ý muốn khỏi đau mà không hay.
Lúc ấy tôi ở chung với ông. Họ không có thời giờ phung phí. Họ không biết họ làm được việc gì mà cũng không biết thích hợp với việc gì nữa.