Sech Nga

Cô gia sư dạy “hôn” và cậu thanh niên phê vl

  • #1
  • #2
  • #3
  • - Tôi biết bình sinh ngài khinh tiền bạc nhưng tôi cũng biết lúc này vợ ngài cũng đang ở trong tình trạng nguy kịch như ông cụ nhà tôi-Người đàn ông dừng lại, đợi một phản ứng ngạc nhiên, giận dữ hay sợ hãi của nhà văn. Bạn đã rơi vào cái bẫy lôgic ma mãnh của tạo hóa. Nhất quyết phải cạo râu.

    Thể lực tốt, tinh thần lành mạnh không hề mâu thuẫn với độ hay của tác phẩm. Nhiễm thói ấy mất rồi. Cái giấc mơ của mình không mất.

    Thế là bác xiêu lòng, bảo: Lần này bác cho về. Bạn biết sự dịu ngọt của đàn bà là liều thuốc không tồi. Bắt đầu nghe những tiếng động khác.

    Để sống cho xong đời. Sở dĩ những kẻ có tài nhưng không có thiện tâm cũng không thoát nổi bất hạnh là vì họ sớm muộn cũng bị quả báo, phản bội từ chính những kẻ thân thích, máu mủ nhất. Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không.

    Và biết phụ nữ tân kỳ họ chỉ quý tôi vì tôi không làm hại họ nhưng họ cũng chẳng yêu tôi vì tôi không đem lại cho họ những niềm vui của sự tán tụng. Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết. Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi.

    Nên không ai có lỗi. Phần còn lại của cái đèn là tính từ hông xuống có thể gọi là chân. Đúng là xã hội này có những cái ai cũng giống ai nhưng đầy cái chả ai giống ai cả.

    Thế đã đầy áp lực và đầy niềm mặc cảm phản bội, vô ơn rồi. Không có thời gian để sửa chửa. Một điều rất hệ trọng.

    Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ. Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn. Anh chỉ đọc chứ có phải người làm nghiên cứu đâu.

    Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết. Em hãy thử tin một chút vào điều ngược lại nếu cái em đang (tin) làm em thấy tàn phai. Tôi đã từng tự hỏi và kết cục là tôi quay trở lại.

    Bác trai mà đọc đến đây, bác dễ bảo: Cháu không biết chứ, hồi trước bác đánh anh liên tục, láo là bác dạy cho đến nơi đến chốn. - Rất tiếc là không thể, thưa ông. Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap