Sech Nga

Mở tiệc sex ngoài trời cùng bạn thân

  • #1
  • #2
  • #3
  • Để có những sự phân biệt rõ ràng hơn giữa nghệ thuật và đời sống. Ông có nghĩ rằng tôi có thể giết vợ tôi bằng chính câu chuyện ấy không? Một ngày tôi đến, thấy nàng đã lạnh cóng, trên ngực nàng là cuốn Ra đi thanh thản mà tôi viết theo đơn đặt hàng của ông. Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói.

    Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ. Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì. Đôi khi những sự quá muộn làm đời sống trở nên vô nghĩa.

    Hoặc là nằm đó mặc nỗi tuyệt vọng đè lấp cơn đói khát cho đến khi nào chết. Thế là trong đầu tôi loé lên ý nghĩ: Đốt! Tôi chạy lên nhà, mở tủ, lấy tập Mầm sống xuống. Khi mà sự chịu đựng ấy khiến họ tiếp tục công cuộc dạy dỗ để bạn trở thành một thằng đàn ông mà con gái nó không coi thường.

    Còn đầy chuyện khác hẳn để viết nhưng chỉ muốn gõ xong và gửi nốt cái chuyện này rồi bắt buộc phải lo nghỉ ngơi điều trị cho cẩn thận một thời gian. Bạn muốn về nhà viết quá. Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh.

    Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối. Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt. Tán chuyện, ăn uống, đánh bài, trông xe.

    Cái đó, chúng đưa ra không khó. Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe. Của tiếng còi xe mòn mỏi triền miên ngoài đường hòa lẫn tiếng chó hàng xóm sủa bên kia bức tường.

    Tôi khóc vì còn chưa trả lời được câu hỏi loài người đến thời đại này (với sự di truyền những tinh túy và cơ hội lớn để tiếp xúc với tri thức) liệu đã đủ năng lực để dung hòa, để không tôn sùng tuyệt đối hay phủ định sạch trơn bất cứ thứ gì. Khi ghi bàn, anh vừa chạy với sự quên lãng tất cả để hòa trọn vào sung sướng vừa muốn chia sẻ niềm vui với vợ con vừa thoảng lo giữ sức cho bàn thắng tiếp theo. Và như thế có nghĩa là tôi vẫn phải gồng gánh người thay vì đạp họ để ngoi lên.

    Lát sau, tôi rủ ông anh ra. Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười. Bạn xem trận đấu với một sự thoải mái tương đối.

    Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho. Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm. Người trong cuộc ít chịu hiểu điều này.

    Máy ảnh thì kiếm được nhưng chụp đẹp thì không rành. Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao. Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap