Bạn không thể hiểu toàn bộ cuốn sách nếu không biết rõ trình tự các phần. Ngược lại, độc giả hay thính giả giống người bắt bóng trong môn bóng chày nhiều hơn. Trong phần này, chúng tôi sẽ đề cập đến việc phát triển kỹ năng đọc sách.
Họ bị trượt ngã nhiều lần, ngồi dậy một cách khó nhọc, giày bị lệch, trông giống và cảm giác mình là một thằng ngốc… Thông tin, kiến thức mà tác phẩm lịch sử và triết học cung cấp không giống nhau. Có câu hỏi hạng nhất thì sẽ có các câu hỏi hạng hai.
Hoặc có thể, bạn cũng từng ngồi trên ghế thẩm phán và phải quyết định có phải người này giết người kia hay không. Những cố gắng của tác giả chỉ được coi là thành công nếu cuối cùng độc giả thốt lên: Tôi đã học được nhiều điều. Họ thường phạm một hay cả hai sai lầm khi đối mặt với thuyết thần học giáo điều.
Trước khi bạn nhận ra điều đó, bạn đã đọc một phần hay của cuốn sách rồi. Các cuốn sách như vậy làm bạn động não và tăng sự hiểu biết. Trong khi đó, một tác phẩm mô tả thường hướng tới sự minh bạch, rõ ràng.
Nếu bạn đọc để tìm lợi ích như sự tiến bộ về mặt trí tuệ hay tinh thần, thì bạn phải tỉnh táo. Tất nhiên một cuốn bách khoa toàn thư vẫn được phép ghi lại ý kiến các nhân (ví dụ, trong một cụm từ như một số người cho rằng…, số khác lại thấy…) nhưng cần phải nói rõ ràng. Có một tên gọi khác cho cấp độ đọc này là đọc lướt qua.
Bên cạnh đó, các nhà xuất bản cũng nhận thấy một mục lục ít chi tiết sẽ hấp dẫn hơn một cuốn sách có tiêu đề chương ít nhiều bí hiểm - họ sẽ muốn đọc sách để tìm ra nội dung. Họ có thể dùng phép ẩn dụ như là một chất liệu sáng tác. Nếu các từ, câu và đoạn văn không rõ ràng, không được phân tích, chúng sẽ trở thành rào cản chứ không phải là phương tiện giao tiếp.
Trên thực tế, nếu người ta đọc một cuốn sách để tăng cường hiểu biết, hay có thêm thông tin, thì họ cũng có thể đọc cuốn đó để giải trí. Nhưng thường một lập luận chiếm một vài đoạn văn hoặc nhiều hơn thế. ĐỌC MỘT CÁCH NGẪU NHIÊN MỘT HOẶC HAI ĐOẠN, THẬM CHÍ VÀI TRANG LIÊN TỤC, NHƯNG KHÔNG BAO GIỜ NHIỀU HƠN THẾ
(1) Bạn phải phân loại một tác phẩm văn học giả tưởng theo thể loại. Dù sản phẩm cuối cùng của người nghệ sĩ có thế nào, dù chúng có vẻ như không tuân theo quy luật nào, thì nghệ sĩ đó cũng phải rất khéo léo để làm ra sản phẩm ấy. Hai là, nó cho phép bạn rút ngắn thư mục của mình để dễ kiểm soát hơn.
Anh ta không đánh giá cuốn sách mà đánh giá con người. Tính thống nhất của một tác phẩm mô tả chủ yếu nằm ở vấn đề chính mà nó giải quyết. Bằng việc nghiên cứu sự gia tăng của cải ở nhiều quốc gia khác nhau, trong những điều kiện khác nhau, cuốn sách đã so sánh nhiều hệ thống kinh tế chính trị và tranh luận về sự tốt đẹp của mậu dịch tự do.
Thực tế, Tolstoy từng nói rằng ông đã biết thêm nhiều về trận Waterloo nhờ sự lý giải của Stendhal. Mỗi bộ phận chính có tính độc lập nhưng vẫn có mối liên hệ chức năng với nhau, góp phần tạo nên giá trị chung của ngôi nhà. Phần này cũng được chia thành nhiều phần nhỏ hơn: