Không phải tôi phủ nhận ý chí bạn gái hoàn toàn đâu. Nhưng trước mặt bạn gái họ vẫn tự đắc mình là con trai, có chút đ àn ông trong đó. Họ nghe oi bức, đứng ngồi, ăn ngủ, không yên.
Phải chơi với bạn theo tiên ngữ của nhà bác học Trương Vĩnh Ký: Tin tin, Phòng phòng. Hai tâm hồn khác phái mới yêu nhau, thường người trai thiên về xác thịt. Không phải họ kiêu hãnh như người tự đắc cho mình là con sông ở giữa bầy gà.
Nay đến lúc có bổn phận phải cho con biết. Mấy anh mấy chị, ai không biết ghét họ, nói họ là hỗn mỗi khi nói gì họ sân si, chống chỏi. Họ ngại ngùng, e lệ không thua bạn gái.
Thượng đế yêu nhân loại, muốn nhân loại nhận biết tình yêu ấy, muốn nhân loại dùng tình yêu của mình đối đáp lại, hơn nữa tình yêu của Thượng đế bị ác tâm của nhân loại bôi lọ bằng cách phản đối sự hiện hữu của người bằng cách gieo thù oán trong các tầng lớp xã hội, bằng cách mua ân bán ái theo đà xác thịt ô dâm. Mà tinh thần thì hoạt động cách chung có trật tự, nhắm vào những ý tưởng, ý định nào đó cách rõ rệt, dứt khoát. Dĩ nhiên lối tâm giao nầy rất nguy hiểm vì nó có thể dẫn lần đến nhục tình.
Họ hình như tưởng rằng sức khỏe, tài ba, đứctính họ đang có là của họ. Nếu ai trách ái tình của bạn là lửa rơm là lòng bạn trai dễ bội bạc thì bạn trai chịu. Nhưng ở đây trong lãnh vực ái tình, bạn trai giống bạn gái hay dùng trực giác kinh nghiệm.
Còn tâm hồn đa số tuổi xuân giao cho quỷ Sa tăn dùng tiệm nhảy, thanh lâu tửu quán, sách bìa đen, báo khiêu dâm đầu độc tận gốc rễ. Họ tin tương lai họ sẽ rực rỡ trong một gia đình như ý. Họ cũng biết kẻ nọ người kia bị gạt vậy.
Oâng nói: nàng đến dạo chơi trên những chim se sẻ. Tất cả các cảnh vật ấy làn say đắm tâm hồn bạn trai. Bạn gái thích nhớ những chuyện ăn thua đến tình cảm, đập trực tiếp vào ngũ quan và rất ngán những gì bắt suy nghĩ, cực trí.
Chương trình thi bây giờ cũng là bà con họ máu với tứ thơ ngũ kinh. Họ coi thường những tập quán đạo đức mà họ làm rất chu đáo lúc ấu trĩ. Người lớn có rầy thì họ cho là bó buộc, là hủ lậu.
Họ thường ghét và tránh xa hạng nầy. Tập cho họ siêu nhân hóa những nghĩa cử vì sự làm ơn được đo lường bởi Đấng tối cao giá trị hơn sự thi ân cầu lợi trước mặt. Nhưng rồi theo thời gian tuổi khôn lớn lên.
Trong gia đình khi phải tiếp khách vì xã giao hay vì công chuyện làm ăn mà thấy chồng nhiều lần trước làm cho khách không hài lòng đủ vì sự quá đơn giản, thì chính vợ có bổn phận giúp chồng để bặt thiệp mà mưu thành công chung. Họ chưa thấy rõ hình bóng gia đình đâu và hay tự nhủ: gia đình! Để lớn đã. Thì Tạo hóa cũng đã sáng tạo.