Ông anh nằm trong bể một lát thì thò tay bấm vào cái nút. Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ. Như tiếng mưa đá gõ lên đầu những mầm hoang vừa nhú.
Sẽ thôi cái cảm xúc của tuổi thơ bị tổn thương: Mọi người đều thần kinh, mọi người đều ích kỷ. Nếu giả thuyết đó sai thì coi như đây là một bài toán giải hỏng ngay từ đầu. Ông đang nằm trên một cặp đùi trắng muốt! Ông muốn vùng dậy.
Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy. Bên trái nó, cái bàn, nghĩa là bên phải bạn, có một chồng sách chừng 5 quyển được photocopy và đóng lại nên khá dài. Từ đó, những lối mòn suy nghĩ và hành động dần hình thành.
Đôi lúc, định kiến giúp phong phú không bị lợi dụng biến thành một thứ rỗng tuếch, sa đọa. Mẹ chị cũng đã từng như vậy. Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm.
Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân. Đến lớp để bác yên tâm và không vặn hỏi sáng nay đi đâu?. Một cái sự thật chẳng ảnh hưởng gì đến nền hòa bình thế giới.
Và hiện sinh là một thứ mà những kẻ cầm quyền rất khoái. Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật. Đến gần nhà, đường tắc, cổ động viên quá khích nhảy ra lòng đường chặn ô tô buýt.
Cũng không được đọc truyện nữa. Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui. Tôi biết, sự muốn mới này mới hơi sự muốn mới trước đó, trong tôi.
Sẽ dừng viết 2 phút để nghĩ ra 2 tiếng trước mình làm gì. Cả nước mũi, chảy dài qua môi, rỏ xuống tong tỏng. Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy.
Lúc đó, tôi không cho phép mình cười gằn. Vì những chủ thể đó va đập với đời sống lịch sử nhiều nhất. Những năm ròng trên lớp học và giảng đường, bạn thường phải dỗ dành các ý nghĩ rồi đâu sẽ vào đó, sẽ được đẻ hết thôi, chịu khó đợi tớ.
Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy. Tôi kém nhất khoản này. Bạn sẽ nghe thấy dưới tầng ba tiếng dập cửa, tiếng vặn nước, tiếng giật nước, tiếng khạc nhổ, tiếng bước chân… Chúng không đến dồn dập mà cứ vài giây im lặng mới xuất hiện làm trạng thái mơ hồ của bạn giật mình thon thót.