Tôi tính thử làm càn một lần nữa xem sao. Tôi thích dắt con chó nhỏ của tôi lại nơi đó dạo chơi. Bà ta hỏi tôi, có vẻ ngờ vực: - Nếu vậy, ông đã có trứng rồi, sao còn hỏi mua? - Vì gà của tôi là gà ta, đẻ trứng trắng.
Con không trả lời chi hết, nhưng trong một lúc xúc động không chống lại được, con chạy lại cha, bá cổ cha, ôm cha với tình sùng bái cảm động mà Trời Phật đã làm nảy nở trong lòng con, mà sự lạnh lùng của cha không làm cho héo được. "Cách hay hơn hết để thắng một cuộc tranh biện là tránh hẳn nó đi". Rồi lại không tiếc lời cám ơn.
ít lâu sau, ông nảy ra một ý. Đứa nhỏ khóc, la, chạy về mách má. ít lâu sau, có người kêu điện thoại nhà tôi chạy lại trả lời.
Tôi ráng tự bào chữa. Cậu nhịn ăn bữa trưa và để dành tiền giấy xe điện cho tới khi mua được một cuốn tự điển tả công nghiệp các danh nhân nước Mỹ. Đã khai số tiền đó thì phải đóng thuế".
Nếu ngồi lâu quá năm phút thì đừng có hy vọng gì thành công hết. Tôi trở về, tươi tỉnh. Rockefeller thỏa mãn nó bằng cách cất ở Bắc Kinh (Trung Hoa) một nhà thương tối tân để săn sóc hàng triệu người nghèo, mà ông chưa từng và sẽ chẳng bao giờ thấy mặt.
Ông lại khuyến khích cho ông chủ nói. lại đem đồ án đó cho bạn bè coi. Tôi biết rằng cô đã sống và viết những tác phẩm của cô ở Concord tại miền Messachusetts.
Một ông bạn sành về các loài danh mộc đã lựa giùm tôi. Cô giáo dạy tôi, nói thẳng cho tôi biết rằng phải quên hết những điều cũ đi để bắt đầu học lại từ đầu. Chắc chắn y tự cho y là người có lý tưởng cao siêu cũng như Dutch Schultz, Crowley biệt danh "Hai Súng" và Al Capone sống sau y hai thế hệ.
Tôi được thêm một khách hàng nữa mà bà ta được nhiều trứng thêm vì gà đẻ nhiều hơn. Hội nghị của những hội đó họp ở đâu thì dẫu phải lội suối trèo đèo, vượt đại dương, qua sa mạc, ông cũng tới dự. Trong máy truyền thanh, một nhà buôn kể một cuộc thi võ tưởng tượng, giữa một món hàng của nhà đó với một món hàng của nhà khác, mà làm cho những nhà đại lý phấn khởi lên được.
Chính tôi cũng đã học chút ít về thuế má, quốc khố. Chúng tôi nói chuyện vui vẻ một lúc. Lần sau lại, tôi không mất công đưa con số và dẫn chứng làm chi.
Nhưng lần này ông Amsel lại hỏi ý ông. Một lúc sau, ông Eastman mở một tủ kính, lấy ra một máy chụp hình, cái máy thứ nhất của ông, do một người Anh bán cho ông. Ông nói: "Mình, anh cưới mình chỉ vì của cải mình thôi.