Sech Nga

Bố và anh trai cưỡng hiếp đứa con gái xinh đẹp

  • #1
  • #2
  • #3
  • Thế là chúng ta tha hồ lo đối phó với miếng cơm manh áo, tha hồ lo đối phó, dập tắt khao khát của nhau. Trông cậu buồn cười quá. Tôi thấy xã hội này khổ và cần làm cho nó bớt khổ càng sớm càng tốt.

    Con người thường chỉ trở nên biết ơn sau khi họ cảm thấy hàm ơn. Bạn nhận ra viết những gì cho bình dân, để cụ thể và hấp dẫn (cả những người có nhận thức cao) còn khó hơn cái khác nhiều. Tôi không muốn đi đâu cả.

    Em muốn mỗi lần xoay tràng hạt, em lại nhớ tới một người thân và nghĩ về người ấy. Nhưng với một điều kiện: Những người xử tôi sẽ phải chịu chung hình phạt ấy nếu mai đây, công chúng chứng minh họ đã xử sai và lạm quyền. Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa.

    Bạn hãy thử xuất hiện trong một căn phòng tầng 4 của một ngôi nhà trên phố. Nhưng đặt mục tiêu rồi. Còn khả năng điên hoặc chết à? Mi thử chui vào những cơn đau của ta mà xem.

    Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn. Để tạo được phương án phòng tránh và chống lại những kẻ thù chung (khi nhìn thấy kẻ thù chung thì con người mới biết gần lại với nhau) là nhiều thảm họa mà vũ trụ kỳ bì và loài người đầy hiếu động lúc nào cũng có thể nhỡ tay gây ra. Cũng có thể không, người đời thờ ơ lắm, chỉ để ý đến những gì mang tính kích động mà thôi.

    Chỉ một tiếng quát lại thôi, chúng sẽ run bắn vì bất ngờ. Ông anh cũng làm theo. Hắn có thể đạt được trạng thái ấy một cách dễ dàng.

    Sức khỏe phải tự mình giữ. Ăn sáng xong, bạn ra trông hàng giúp bác một chút trước khi về. Nhưng ông cụ thì vẫn muốn sống.

    Họ luôn cảm thấy ai đi khác con đường của họ là có vấn đề. Chúng khác nghĩa nhau nhưng nghe thì na ná như nhau. Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn.

    Thậm chí, không viết kịp, ông đọc vào máy ghi âm. Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông. Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra.

    Triết lí hiện sinh đến sau những đau khổ, những cuộc chiến, những chia cắt… Những thứ rứt con người khỏi mọi cội rễ, mọi đức tin, mọi điểm tựa khiến con người bơ vơ không nguồn cội. Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh. Chỗ khác, riêng xông hơi một lần đã 80.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap