Các cậu không cảm ơn, các cậu lại đấu tranh vì các cậu thích thế. Mẹ: Hay con có gì không vừa lòng với hai bác? Tôi: Im lặng? Mẹ: Con học bài có vào không? Để mẹ nói với hai bác không bắt con học nhiều. Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm.
Mệt hay muốn xin bác cho ôn thi ở nhà cũng phải nói với bác chứ. Ông anh cũng làm theo. Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào.
Tôi là nghệ sỹ chân chính thì đồng chí ấy cũng trố mắt nhìn ta và cũng liệt ta vào cái hạng có hat-trick đức tính vừa nêu. (Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác). Bố thì ít khen ngợi con cái nhưng một hôm khách đến ăn cơm, mọi người nói chuyện về tôi, tôi ngồi trên tầng nghe loáng thoáng bố ở tầng dưới nói: …nhưng phải nói là nó dám khẳng định mình viết hay.
Giám sát tôi, điều đó có nghĩa lí gì. Buổi sáng, ở đây, bạn chỉ thua mỗi bác. Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị.
Trước trận bán kết một ngày là ngày cưới chị cả. Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời. Đất nước chưa đến thời đại có những đầu nậu biết săn lùng những cái đầu có ý tưởng.
Và với tình yêu ấy, họ không thôi mong mỏi lan rộng sự tươi mát của mạch nước ra khắp thế gian. Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó. Tôi không muốn người ta nhìn thấy tôi khóc.
Cũng chả phải nói ai cũng vứt một tí như thế thì xã hội này ra gì. Và những miếng mồi lạ mà ta chưa từng biết. Phải có luật để người ta không tha hồ sát thương nhau.
Nhưng cũng không nên dằn vặt và quá xấu hổ. Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc. Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng.
Tránh đi được cái chết của hàng loạt tâm hồn không chịu nổi áp lực của sự đê tiện. Tôi phá dần sự phá phách trong tôi. Cho cô bé bán diêm, nàng đáp.
Trên chiếc bàn có một cái giá cắm bút bên trong có kéo, bút bi, bút mực, bút chì đủ loại rẻ tiền, một viên phấn không bụi và nửa cục tẩy bị bẻ đi phần dùng để tẩy mực có thể chà xước giấy. Hồi nhỏ, tôi học toán khá giỏi. Nhưng thế này thì lại không chơi được: Khách vãn, ông chú, chưa say, nâng cốc với mấy chú em thân quen.