Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo. Trong việc chọn một cách biểu khác hoặc chuyển hẳn sang biểu đạt cái khác. Ông anh họ thiu thiu ngủ bên trái.
Thế nên bao giờ cũng thường là người quen nhận ra bạn trước mỗi khi chợt lướt qua nhau. Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ. Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm.
Một kiểu hăm doạ của trẻ con. Cả hai đều không biết những sự ngắt cụt cảm hứng có thể dẫn đến lãnh cảm. Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo.
Bạn không sợ người ta chán đọc vì họ chán đọc chắc gì bằng bạn chán viết. Chả muốn xin lỗi độc giả nữa. Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu.
Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì. Sự đồng bộ quay về với mông muội lại từ đầu trước muôn rủi ro của tạo hóa, muôn đe dọa của sự thiếu hiểu biết và cả sự sồ sề của khoa học kỹ thuật hiện đại mà chúng ta đã tạo ra lại đồng nghĩa với hủy diệt. Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến.
Anh ơi, cháu nó hứa với anh gì này… Ồ, được rồi. Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác. Từ cái giá cắm bút đi thẳng đến vai phải của bạn có một khoảng ở giữa, ở đó có một hộp dầu cá OMEGA-3 với những viên to mập.
Và nếu gia đình không nhận thấy cần chia sẻ những gánh nặng và lo âu bằng cách để bạn sống và lựa chọn học hỏi cái phù hợp với mình thì bạn sẽ ra đi. Tôi bảo vâng, nhiều nước mà anh. Tuy thế, đôi lúc, nó ẩn giấu những lời sấm, những câu chuyện bạn viết trong nó mà tỉnh dậy hơi tiêng tiếc vì không nhớ được nhưng nhớ là chúng hay.
Và không phàn nàn khi tôi vẫn luôn là tôi: Lười gấp chăn màn khi ngủ dậy. Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm. Bạn cười cười, thế là vẫn chưa hết mơ rồi.
Căn bản cũng tại người đời hay đính bên cạnh nó chữ vì. Có những lúc tổ chim bị gió thổi xuống. Tôi từng sợ sự ra đi, sự kiếm tiền, bon chen sẽ cướp mất thời gian mình giành cho tranh đấu, tranh đấu bằng cách viết.
Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt. Chắc hôm nay có việc gì. Có lẽ đã đến lúc đi ngủ.