Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế… Chẳng có gì đang ràng buộc ông cả. Như một con người từng trải, ông không thở phào nhẹ nhõm
Anh ơi, cháu nó hứa với anh gì này… Ồ, được rồi. Có một thứ bất biến, đó là tất cả. Họ không nhớ nhiều về qui tắc cần tránh mạt sát cãi vã nhau trước mặt con cái.
Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ. Từng trang, từng trang… Nhưng như thế đã là tốt lắm rồi.
Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi. Cớ gì mà không dám nói. Rồi anh đến ngỏ lời, cô vô cùng sung sướng.
Rồi anh đến ngỏ lời, cô vô cùng sung sướng. Họ không biết họ càng cố gắng kéo ta vào rọ học thì ta càng phải cố viết trong mệt mỏi để tìm một sự chứng thực ta vẫn luôn học hỏi, làm việc nghiêm túc. Nếu bạn cứ chiều lòng họ, chả mấy chốc mà bạn giống họ như rập khuôn.
cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy. Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi.
Có người quay lưng lại ngắm hoa. Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui. Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám).
Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế. Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn. Tôi khóc vì tôi cũng chẳng ham gì danh hiệu đàn ông chân chính.
Được mấy cái bình nhựa truyền hết dịch, cả một đôi dép quai hậu, rồi bày biện cả ra vỉa hè. Bác trai điềm đạm giải thích, phân tích. Ngồi im, chép bài, ra chơi thì vẽ hoặc đọc truyện.
Các cậu không cảm ơn, các cậu lại đấu tranh vì các cậu thích thế. Nói thì hay mà làm thì rất dở. Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc nhân loại….