Sech Nga

Em nhân viên thấy cấp trên lỡ tàu về nhà nên rủ đến nhà để …

  • #1
  • #2
  • #3
  • Cậu ta đã ra một quyết định không thuộc thẩm quyền của cậu ấy. Nhưng giờ đây, chính anh cũng đang xem xét lại triết lý cổ điển đó. Khi nhìn thấy nụ cười bắt đầu nở trên môi James, Jones nói:

    Giờ đây anh thường xuyên giúp các con làm bài tập. - Vẫn chưa có gì tiến triển nhiều. Cuối cùng, anh viết thêm vào bên dưới những dòng đã có:

    Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. - Không sao, anh cứ tiếp tục đi. Vì bản thân cũng là một nhà quản lý, tôi hiểu mình nên viết một quyển sách thật ngắn gọn và súc tích, sao cho ngay khi đọc xong là độc giả có thể ứng dụng ngay những gì đã đọc vào thực tế để tạo nên những thay đổi tích cực trong công việc của họ.

    Và, thật ra tớ cũng đã gặp một chuyện tương tự như thế này. Vì cậu đã ghi chú lại mọi thứ, nên khi cần cậu có thể tham khảo rất nhanh. Thảo nào họ cứ liên tục đạt và vượt chỉ tiêu, tinh thần thì sảng khoái và họ không bao giờ phải ở lại làm trễ.

    Thật là hơn cả những gì anh mong đợi! Anh đã bận rộn đến nỗi không chú ý đến sự quan sát của sếp. James cảm thấy rất vui. Rồi James lùi ra xa vài bước để đọc lại tất cả những gì anh đã viết lên tấm bảng trắng.

    Duy chỉ có một điều là Josh đã vượt quá phạm vi thẩm quyền của mình khi giải quyết những việc mà tớ đã giao. Chúng thật diệu kỳ mà cũng thật giản dị! Thế nhưng tâm trạng vui vẻ của James chỉ tồn tại cho đến cuộc gặp gỡ với Josh vào ngày thứ tư.

    khó cộng tác với các nhân viên của mình. Thế nhưng làm thế nào có thể xác định phạm vi thẩm quyền cho các nhân viên của mình? Phải chăng cũng có nhiều mức độ, phạm vi thẩm quyền khác nhau? Anh nghĩ đến Josh và Jennifer, và về những công việc mà anh sẽ giao cho các nhân viên của mình. James không còn phải làm việc quên ăn quên ngủ nữa.

    Anh muốn tìm cách sẻ chia với họ những điều mà Jones đã chỉ cho anh. Chúng thật diệu kỳ mà cũng thật giản dị! - Bất cứ điều gì cần làm sao?

    Mình phải làm điều gì đó, điều mà trước đây có thể mình chưa bao giờ làm. Khi tớ nói xong, không ngờ Jennifer lại là người tức giận hơn tớ. Mặt khác, anh cũng nhận thấy khối lượng công việc đã giảm bớt.

    Quả là một số việc có yêu cầu rất khắt khe về thời gian và điều đó tạo cho anh nhiều áp lực xen lẫn lo âu. Thảo nào họ cứ liên tục đạt và vượt chỉ tiêu, tinh thần thì sảng khoái và họ không bao giờ phải ở lại làm trễ. Và chính cậu là người sẽ làm điều đó.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap