Hay là ông lại hỏi ông Livingston Longfellow xem sao? Chắc ông biết ông ấy có một cuốn phim tuyệt đẹp về những cuộc săn bắn lớn ở ấn Độ. Người ta tức giận lắm vì đã thua bạn. Nhưng ngay tối hôm đáng ghi nhớ đó, tôi được dự thính một buổi diễn thuyết về nghệ thuật dẫn dụ người và tôi hiểu rằng có rầy anh Emile cũng vô ích, chỉ làm cho anh ấy giận oán tôi và không muốn hầu việc giúp tôi nữa.
Anh thợ đó phải trông nom cho một loạt máy vừa sắp vừa đúc chữ và nhiều máy khác nữa, sao cho những máy đó chạy đêm và ngày mà không hư hỏng, khỏi ngưng lại. Cũng nhờ phương pháp đó mà một hãng sản xuất máy chiếu quang tuyến X. Thiên hạ sẽ ngủ gục mất.
Được một tuần, chủ và thợ hòa giải với nhau và đình công chấm dứt trong một không khí êm đềm và thân mật. Từ hai năm rồi, xứ đó bị tàn phá vì một vụ đình công làm đổ máu nhiều nhất trong nền kỹ nghệ của Mỹ. Tuần đó, tôi bận việc lắm, nhưng tôi xin kiếu không dự một bữa tiệc nào để làm vui lòng nhà kỹ nghệ.
Cho nên tôi nói rằng những chi tiết mà ông ấy không chịu cho biết, không cần thiết gì hết. Đó là cuốn thứ nhất trong loại ấy. Không ai hiểu rõ sự xác đáng của những lời nói đó bằng John D.
Lúc đó, cha mẹ mới tự hỏi: "Làm sao cho nó muốn sửa đổi được". Nếu được hai bức, ông đã cho là khá, còn được ba bức thì thật là tốt lắm. Có gì vô lý bằng bắt một đứa nhỏ ba tuổi có quan niệm của người lớn ba chục tuổi? Sau người đó tự hỏi: "Thử coi xem cái gì làm cho nó thích? Nó muốn gì? Nếu biết được nó muốn gì thì mình sẽ có thể khiến nó làm cái mình muốn được".
Và từ đó hai người thành cặp tri kỷ cho tới khi ông Eastman mất. Đó là quy tắc của mọi sự trọng tài: giữ thể diện cho người ta. Điều đó quan trọng lắm.
Nhưng tôi sẽ tin chắc rằng ông là một người giữ lời cam kết". Mọi việc tiến hành thuận tiện. "Họ keo bẩn lắm, vô phương kể.
Hết hạn một năm, bà ưng. Nó muốn gì, đứa nhỏ đó? Trước hết, nó muốn bận bi-gia-ma (pyjama) như cha nó. Nhưng những cuốn tổng mục ấy phân phát gần hết rồi.
Lúc lâm chung, bà thú với con gái bà rằng: "Chính má đã làm cho ba các con chết". Elbert Hubbard, một trong những nhà viết chuyện hàng ngày đặc sắc nhất đã làm cho người ta say mê, thường bị người ta oán dữ vì những bài chỉ trích của ông, nhưng nhờ ông khéo léo cho nên thường khi kẻ thù của ông lại thành bạn thân của ông. Ông làm cách nào mà thành công? Thì đây, giải pháp của ông:
Nhưng lần này ông Amsel lại hỏi ý ông. Lần sau, nếu ông đi ngang, xin mời ông vô chơi, chúng ta bàn luận lâu về chuyện đó. Không ai hiểu rõ sự xác đáng của những lời nói đó bằng John D.