Có thể cháu thấy bình thường, cháu không cảm thấy gì nhưng thực sự cả nhà lo sốt vó. Thế nên trong hắn mơ hồ sự so sánh tưởng như là một sự giằng xé lớn lao nhưng thực ra tối nghĩa và thiếu cơ sở: Chung thủy với đời sống tuyệt vời hơn hay sáng tạo tuyệt vời hơn? (Cái này từa tựa như câu hỏi vị nghệ thuật hay vị nhân sinh). Sẽ dừng viết 2 phút để nghĩ ra 2 tiếng trước mình làm gì.
Bạn đã bao giờ là một người yếu ớt về thể chất mà lại đủ thông minh để điều khiển một con chó ngao chưa? Bạn biết cách giật dây nó và khiến nó nghe lời mình. Nhưng khi bằng tuổi nó, tôi hiểu biết và tinh tế hơn. Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn.
Nhưng không phải là tất cả. Nếu đời là một trò chơi thì ngoài người chơi (may ra có thể) ai có thể thấu suốt những bến bờ không bờ bến của nó. - Tôi nghĩ tôi hiểu được phần nào con người ông.
Bạn được thêm một người đối xử dịu dàng. Có quyền chọn lựa giữa sống thiện và ác. Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn?
Nó, tôi, đọc rất nhiều truyện tranh, chơi khá nhiều game, điều đó rất tốt cho phản xạ và tính biện chứng, linh hoạt. Mấy môn khác, đôi khi chúng tạo hứng thú cho tôi. Hoặc đơn thuần là sự hiểu lệch lạc được lan truyền…
Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó). Và ở trong những bộ mặt khác nhau, con người không nắm được những bộ mặt còn lại. Thi đại học nhiều người giỏi vẫn trượt thẳng cẳng con ạ.
Đến nơi, mẹ tôi xin lỗi ông ta. (Còn với đàn ông thì không thích rồi). Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết.
Nhưng thế này thì lại không chơi được: Khách vãn, ông chú, chưa say, nâng cốc với mấy chú em thân quen. Đầu và da mặt bạn mát lạnh. Tôi cứ tà tà gạt chân chống.
Những kẻ lãnh đạo vừa tài vừa ác luôn biết đánh vào cái phần không dễ thiện của con người. Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút. Nhưng một đứa trẻ thì không có được tiếng nói của mình trong xã hội đầy bon chen, tự phụ và thiếu tôn trọng này.
Không có kẻ sống sót, chỉ có kẻ nín thở được lâu nhất. Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi. Gọi chung là hy sinh cũng không đúng mà là làm ăn cũng sai.