Có lương tâm và danh dự chung không? Có đấy. Tập về thấy tốn nhưng cũng đáng. Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn.
Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành. Mà bác ta có tin hay không chẳng phải vấn đề then chốt. Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi.
Tự an ủi anh mới bước vào đời không ăn thua. Như những lúc tôi không cần em. Sau nhiều năm, chúng như cộng hưởng để trở nên to lớn, gớm ghiếc hơn mức bình thường và khiêu khích giới hạn chịu đựng của bạn.
Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình. Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng. Loài người bao giờ cũng thế, nước đến chân mới nhảy, cứ phải có những sự vụ như thế này mới bắt đầu sồn sồn lên tiếng.
Và những miếng mồi lạ mà ta chưa từng biết. Ở Tây hay ở Ta đều thế cả. Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ.
Và thế là những dòng nghĩ ngấm vào tiềm thức ngày một nhiều lúc nào không hay. Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì. Cái sịt mũi không còn là cái sịt mũi do bị cảm.
Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền. Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu. Tay tiếp tục thả giấy vào.
Lũ sư tử trông thật già nua và hốc hác. Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình. Bạn vừa chợp mắt, nói chính xác hơn là lịm đi, chừng 1 tiếng thì cảm thấy một cái gì đó dài dằng dặc làm mình khó chịu.
Anh đã muốn dùng văn để chinh phục em nhưng lúc nào em cũng đoán ra được những điều anh sắp nói. Khi vội vã rút chân ra khỏi nỗi cô đơn bằng sự vùng vẫy bản năng, người ta càng dễ lún sâu vào nó. Mân mê hoài cuốn anbum.
Ông anh bảo chắc cháy được cả ngày. Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch. Chỉ có nó mới biết những gì nó để rơi là gì.