Miền đó, ông chủ xí nghiệp đúc chì biết rõ lắm và có nhiều khách hàng ở đó. Chị xấu như quỷ, mắt lé, chân đi chữ bát, gây giơ xương, đần độn. (Ông muốn! Ông muốn! Đồ ngu! Tôi không cần biết ông muốn cái gì hết; hãy nói cho tôi nghe cái mà tôi muốn).
Muốn cảm động ai và dẫn dụ người đó tới hành động, chỉ có một cách là người ta muốn gì, cho người ta cái đó. Cách đây vài năm, cháu gái tôi, Joséphine Carnegie, rời quê hương tới làm thư ký cho tôi tại Nữu Ước. Chỉ có thể nói khào khào, nho nhỏ, không ai nghe rõ được cả.
Vậy khi mất cái vui rồi, muốn kiếm nó lại thì không cách nào bằng hành động như nó đã trở về với ta rồi. 5- Nụ cười gây hạnh phúc trong gia đình, nó là nguồn gốc những hảo ý trong thương nghiệp và là dấu hiệu của tình bè bạn. - Đừng! Đừng! Không bao giờ tôi bắt buộc ông như vậy.
Trong những ngày đen tối nhất của cuộc Nam Bắc chiến tranh, Lincoln viết thư mời một ông bạn cũ ở xứ Illinois tới Washington để bàn về vài vấn đề. Bà Dorothy Fay thuộc phái thượng lưu ở Long island kể rằng: Lời khuyên đó không mới mẻ gì.
Anh thấy ông già ở dưới trần kia không? Tôi cá với anh, xem hai ta, ai sẽ làm cho lão đó phải tốc áo ra trước hết". Bà cho rằng già nửa những cuộc tình duyên đều bất hạnh và kết luận như sau này: Chiến tranh đó giữa Thổ Nhĩ Kỳ và Hy Lạp, là một trong những chiến tranh cận đại đổ máu nhiều nhất.
Anh không có lỗi chi hết. Và chị xứng đáng thiệt. Nói chung, thì người mua phần nhiều sòng phẳng, chịu giữ lời.
Ông phân phát hết thảy những của cải của ông và thề sống trong cảnh nghèo. Bà già đó sống một mình trong một dinh cơ rộng như vậy, giữa đống khăn quàng, đồ cổ và kỷ niệm, nên khát khao chút tình âu yếm. ít lâu sau cuộc đại chiến, tôi được một bài học quý báu.
Mỗi lần sắp ra sân khấu, ông tự nói: "Ta mang ơn những người tới đây coi ta diễn trò. Khi đọc những thuyết của Einstein tôi sinh ngờ cả bản cửu chương là không đúng nữa. ", "Đừng làm cái này hay cái kia".
Ngày nào cũng như vậy. Tức thì mặt trời biến sau đám mây và gió bắt đầu thổi mạnh như bão. Tourgueniev là một đại văn sĩ Nga, thế giới đều biết danh.
Nhà buôn ở arizona nghĩ rằng ông lớn đó biết điều lắm và biết sự xét đoán của thân chủ là có giá trị. Với một giọng tự nhiên, cô nói rằng điệu bộ của tôi có lẽ hơi xưa, nhưng nguyên tắc thì đúng, và muốn học những điệu mới không khó khăn chi hết. Lần đầu tiên trong đời tôi, tôi tự buộc tội tôi - mà thú vị chứ! Tôi tiếp: - Đáng lẽ tôi phải có ý tứ một chút.