Thế là dường như nó cáu, nó kêu gào to hơn. Đơn giản vì lúc đó cảm giác tự do, sổ lồng đang tràn ngập. Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn.
Lần sau rút kinh nghiệm nhé. Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được. Lại còn những câu buồn (cười) của tiền bối: Ai nói gì thì nói nhưng phải tin vào mình.
Tôi yêu và thương bác tôi. Và thích được dẫn đi hơn. Chẳng biết còn mấy dịp thế này.
Bác gái lấy túi chườm nóng đặt lên ngực cho, bảo: Căn bản tại con ngủ nằm sấp. Tôi không khó chịu, cũng chẳng động lòng. Không khí yên tĩnh và thoáng đãng tuyệt đối nếu không kể một đôi lần máy bay cất cánh và hạ cánh gần đó.
Gọi đó là chiêu bích hổ du tường, được anh em kính nể. Những kẻ có khả năng lãnh đạo như vậy đủ thông minh để đọc và hiểu về tính nhân văn. Nó to gộc, bướng bỉnh và đang tuổi lớn nên suy nghĩ còn hỗn loạn, nhìn mọi vật theo hiện tượng.
Kết luận: Con hứa với bác gì nào? Chị út mớm: Lần sau cháu không thế nữa, hứa đi. Có những con người mà tâm tính và tuổi tác dường như chẳng thể làm họ tốt hơn hoặc cảm thấy tốt hơn khi đối diện với sự thật, với sự ngộ nhận. Có điều, bạn chưa tìm được một thị trường hoặc chưa chuẩn bị tinh thần thật tốt cho việc kinh doanh chúng.
Này, lấy cho chú mấy chai bia. Giá là ở một thời điểm khác, bạn cũng sẽ khó có thể không phấn chấn. Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú.
Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa. Hôm nay lại bị cấm túc thế này. Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam.
Chứ không phải như thời của tôi bây giờ. Ai mà chả thích ngủ sướng mắt thì thôi. Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ.
Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên. Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình. Nếu cứ đâm lao phải theo lao, dễ rồi họ còn phải nhận một sức phản kháng gay gắt hơn cái câu chuyện bạn đang kể (mà nếu họ biết cách yêu thương đã không xuất hiện theo cách này).