Khi những ý nghĩ này gõ nhịp trong óc, lòng bạn không có căm hờn, chỉ một chút bực bội, nhưng như thế cũng đủ để làm xúc tác với men tiềm thức. Cái đồng hồ cát nó không đứng yên vĩnh viễn để mặt thiện hoặc mặt ác bị úp xuống và trở thành thuộc tính vĩnh cửu khi cát chảy xuống hết. Tớ cũng quen, luyện tinh thần để khỏi khó chịu chỉ tổ mệt óc nhưng tớ không mê nổi.
Hy sinh vị nghệ thuật ư? Tự tìm câu trả lời nhé. Của một thân xác đặc. Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá.
Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết. Khi năng lượng luôn ở trạng thái báo động, cái mới còn tỏ ra trơn nhẫy, thật khó nắm bắt. Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng…
Tôi muốn đâm vào đâu đó. Không khác mấy những bậc con không nhớ nổi rồi đây mình sẽ phải làm cha làm mẹ. Bạn sẽ không trình bày nhiều.
Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không. Đời sống và sáng tạo chỉ là sự liên hệ chung chung. Tôi khóc vì những đứa trẻ chỉ biết đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet mà không tìm nổi một lí do để hứng thú với những bài học trên lớp.
Còn tôi, chưa đến lúc. 000 đồng, bớt 1000 còn 34. Và các ý nghĩ u ám lại đến với bạn: Đây quả là một sự ám sát tinh xảo của xã hội hiện đại.
Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết. Tay tiếp tục thả giấy vào. Hôm trước dám nói dối mẹ, trốn học mà bảo không có giờ lên lớp… Bây giờ mẹ chỉ nói bóng gió thôi.
Chúng tôi cùng đi bộ đi học và cùng đi bộ về. Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng. Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không.
Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người. Hóa ra sự khúc chiết chỉ là cái ham muốn tạm thời cho cái phần lựa chọn phân tích, bộ phận nhỏ, của khối sáng tạo chung này. Chỉ vòng vo luẩn quẩn thế thôi, là đời.
Ta cảm thấy quá mệt mỏi và bất lực. Ông bà thì đã có người giúp việc và con cháu khác nữa. Chào chị, em cảm ơn, đi ra.