Sech Nga

Chiến tranh giữa các vì sao (18+)

  • #1
  • #2
  • #3
  • Theo thời gian thì chúng dần thành thói quen. Muốn sớm đến chiều để chạy ra các sân bóng. Ông anh cứ kéo cửa vào, mãi không mở được, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

    Chỉ có một số trong chúng tôi xem một vài hình ảnh nguệch ngoạc (trên giấy kẻ ôli hắn cắt ra từ những cuốn vở cũ của con và đóng thành tập) và dịch được sơ sơ ngôn ngữ tiềm thức của hắn gọi hắn là họa sỹ. Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé. Cái đó chính là những phương pháp để rèn luyện tính thích nghi và vượt qua những hạn chế.

    Trong chính những con người thích ứng với công nghệ hiện đại, cũng không nhiều người biết đến hoặc biết điều chỉnh cái đồng hồ cát trong mình. Ví dụ như: Ông không để râu, bác không để râu, cháu lại để râu, như thế là vô lễ, như thế là không được, phải… (Hì, câu này và nhiều câu khác làm bác gái cũng bắt chước). Nhà văn hôn lên má nàng như muốn vệt hồng ấy loang khắp thịt da nàng.

    Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá. Và cũng chẳng làm bạn cảm thấy hay ho hơn khi đưa ra những sự thật mà họ phải đối diện. Hắn có thể đạt được trạng thái ấy một cách dễ dàng.

    Để không khóc, phải cười thôi. Bạn muốn về nhà viết quá. Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này.

    Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ. Bằng cách hy sinh cho nó và để nó tự nhận ra điều ấy. Điều này khiến nội tại bạn càng bị tổn thương nặng nề.

    Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác. Mình không khổ nhưng người ta lại khổ. Thêm nữa, sự khúc chiết là cái hắn đang muốn.

    Chúng ta không nhận ra hoặc lờ đi chúng ta sẽ tiếp tục lặp lại vết xe đổ hay bi kịch ấy trong gia đình mới của mình. Vì thế mới có nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ… Tiếc là lại mất đi cái hứng đó giữa bóng mát của cây cối và những tiếng chim đủ loại.

    Phải đi vệ sinh cái đã và đến lớp để hôm nay không có thêm sự vụ gì. Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì. Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu.

    Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết. Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta. Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap