Đến giờ phút này còn chưa nổ mới dám tin mình là thiên tài chứ. Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé. Tôi bảo than cũng là nhập ngoại.
Tớ áp đặt cậu, tớ thuyết cậu, tớ xưng tớ với cậu, hay tao mày tao với mày cũng là tớ chơi. Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng. Theo một cách của riêng em.
Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn. Sao lại xé sách hở con. Đứng dậy tại chỗ, uốn éo nhún nhảy theo điệu nhạc trong máy vi tính, đơ đỡ.
Tôi chốt trong, không thưa. Dù việc đối tốt với tôi cũng vì khiến chị thấy thoải mái. Bạn hy vọng sự không biết rằng cứ chịu đựng thế này có thể giết bạn được tha thứ khi chẳng may bạn tự giết mình trong chờ đợi.
Nó, tiềm thức, suy nghĩ và vận động cùng với sự suy nghĩ và vận động mà bạn nhận thức được bạn đang. Có một lí do tôi không thích đi là tiền. Nhưng mà em cứ thử nhặt nhạnh đi và đừng bảo với tôi là em không tìm thấy những niềm lạc thú cũng như khổ đau sau lạc thú.
Có chăng là vì cái mà đem đến cho họ khoái cảm. Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào. Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều.
Điều khiển người già bằng những nơi an dưỡng nhàn nhã. Và trở lại chiếc bàn bé nhỏ kê ở góc phòng… Thôi, đứng dậy xem tí đã.
Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì. Tôi bảo: Chào chú. Họ sợ khổ cái khổ của sự thay đổi, tuổi tác đã làm họ sợ khổ rồi.
Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn. Khỏe theo nghĩa dẻo dai. Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to.
Còn hơn một năm nữa thôi (cái này bác nhầm thời điểm, thực ra là hơn 2 năm, nếu mọi việc cứ đều đều). Không chắc tại số phận. Và tùy vào năng lực của bạn mà bạn làm được hay không.