Còn đi trên đường hoặc ngồi trong góc xe mà tập trung tư tưởng thì ai mà biết được? Có thằng tướng ngu nào cười bạn đâu? Tôi biết rằng theo lệ bạn có một giờ (mà sự thực thì thường là giờ rưỡi) vào giữa trưa để ăn cơm. Họ khoe với bạn mỗi năm đọc được bao nhiêu cuốn.
Mỗi người và trường hợp mỗi người đều riêng biệt. Và có thể thoả mãn lòng khao khát hiểu biết của ta mà không cần đến văn chương. Làm thế nào để sắp xếp cuộc sống một cách hợp lý và khoa học, tận dụng những giờ phút rảnh rỗi tưởng là dư thừa vào những việc có ích đó là một cách để "tăng tuổi thọ", để kéo dài khoảng cách hữu hạn của đời người, cũng là một trong những bí quyết hương tới thành công.
Bạn chưa biết thưởng thức tường tận từng tiếng vì bạn chưa bao giờ luyện tai nghe như vậy. Ở đây tôi chỉ muốn nhắc các bạn bẩm sinh không yêu văn rằng không phải chỉ có văn chương là nguồn độc nhất để hiểu biết. Bảo rằng trí óc bạn không thể tập trung vào một tư tưởng là không có căn cứ.
Sự thật là không có con đường nào dễ dàng cả. Tôi không hiểu tại sao như vậy. Và cũng không có hình phạt.
Tiểu thuyết càng hay càng dễ đọc. Bạn có thể có những nguyên tắc giúp mình tin rằng cướp bóc là làm việc phải. Bạn kêu lên: "Sao? Ông có ý dạy tôi sống 24 giờ một ngày nghĩa là 168 giờ một tuần mà ông chỉ tính có 7 giờ rưỡi thôi ư? Ông hy vọng làm được một phép mầu với số giờ đó ư?".
Bạn sẽ thấy kết quả. Làm được một công việc mệt nhọc, lòng tự tin của bạn sẽ tăng lên. Nhưng, mặt khác, chương trình là một chương trình mà nếu không tôn trọng nó thì nó thành một trò chơi mất.
Bước đầu nên rất chậm, có thể chậm một cách quá đáng nhưng phải rất đều đặn. Mặc dầu vậy, ông ta vẫn nhất định coi những giờ làm việc từ 10 giờ sáng đến 6 giờ chiều là khoảng thời gian chính trong ngày, còn 10 giờ trước và 6 giờ sau khoảng đó là phụ, chỉ như một đoạn mở và một đoạn kết vậy thôi. Cho nên tôi khuyên bạn có đọc tiểu thuyết thì không nên đọc trong giờ rưỡi đó.
Vậy mà người ta cứ bảo thời giờ là tiền bạc chứ. Sau cùng bạn lên giường, mệt phờ vì công việc ban ngày. Than ôi! Tôi không giúp bạn được việc ấy.
Tôi nhận rằng câu ấy khó nói vô cùng vì quần vợt quan trọng hơn cái linh hồn bất diệt nhiều lắm. Và trong khoảng thời gian đã định trước, bạn chỉ nghiên cứu về vấn đề đã chọn đó thôi. Nó chỉ cần thay đổi công việc, chứ không cần nghĩ, trừ những lúc ngủ.
Một người có thể muốn tới thành La Mecque (Đất thánh của những người theo Hồi giáo). Vậy bạn phải tiến chầm chậm. Nhưng dù giàu đến bậc nào, bạn cũng không thể mua lấy được một phút.