Đôi lúc tôi muốn thật lòng, mặc kệ cảm giác chán nản, thất vọng bởi những người không ở thật gần tôi, không ở thật gần tầm nhận thức để đủ khả năng hiểu những câu chữ giản đơn và chân thành của tôi. Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông. Con còn đau mắt đau đầu không? Tôi: Im lặng.
Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi. Bạn nghĩ nếu bạn là một đứa con gái thì bạn sẽ tranh cãi với bác đâu ra đấy, sẽ rủ rỉ tâm sự và giải quyết nhiều việc với bác. Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được.
Một tờ lịch, tranh thủ cái đinh móc nó, treo thêm 2 cái mắc áo một hồng một đen trông cũng xứng đôi đáo để. Bởi đôi lúc bạn muốn gắn bó lâu dài với nàng. Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc.
Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn. Bên mép hắn có một miếng băng gạc trắng. Không hẳn là sợ mất cho bạn.
Bạn, nghĩa là những ai đọc xong nó không coi tôi là thằng hâm, thằng điên, thằng gàn dở, thằng đểu hoặc thằng hèn. Hãy cứ mâu thuẫn với nhau. Đời sống toàn vẹn là đời sống nhiều trạng thái với những tỷ lệ khác nhau mà tự thân chủ thể dung hợp, pha trộn.
Thật ra, trong nó luôn có một sự cạnh tranh ngầm với tôi. Tua nhanh thôi, mệt rồi. Bác không bán hàng nữa, cho thuê cửa hàng.
Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá. Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu. Cháu làm bác buồn lắm (bác theo lên cầu thang).
Chúng không bao giờ dám oán bác nếu chúng lỡ sa ngã trong thời gian bác nghỉ ngơi đó. Nhà văn bỗng thèm nụ cười trong im lặng của nàng. Nhưng lại ý nói về sự bỏ học để theo con đường mình chọn của tôi.
Mẹ: Hay con có gì không vừa lòng với hai bác? Tôi: Im lặng? Mẹ: Con học bài có vào không? Để mẹ nói với hai bác không bắt con học nhiều. Nhà văn nhắm mắt lại. Hiện sinh mong trở lại thời điểm xuất phát của loài người, trước lúc hình thành bản chất.
Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên. Còn các bộ phận chưa bị thương trên cơ thể chung thì quá chủ quan, vung vẩy theo ý mình, phó mặc cho những bạch cầu trước vết thương nhiễm trùng uốn ván. Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ.