Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình. À, à, chúng tớ lại đấu tranh chống lại vì chúng đe dọa tự do của tớ. Tôi sẽ kiếm tiền, nhiều tiền.
Bạn thấy thế nào? Bạn có đang bị ám sát không? Hôm nay, tôi phá lệ một chút, bỏ học, nằm viết. Nhưng sống là gì nếu chỉ biết chịu đựng nhau. Nên cứ phải từ từ từ từ.
Em muốn sinh ra một đứa trẻ để anh viết về nó. Vả lại, mười rưỡi là phải lên giường nằm rồi. Một hôm, mẹ và tôi đến thăm quan xưởng của chị.
Còn tôi, chưa đến lúc. Một người theo ngành sư phạm sẽ không còn ấp ủ ước mơ ươm mầm trẻ thơ. Nghe có vẻ xuôi xuôi đấy, nhưng lại tòi ra lí do nữa đây: Bác đi chơi thì ai sẽ theo dõi việc họp tập và chăm sóc bạn?
Cái vỏ kẹo bé tí, sân vận động đằng nào chả phải quét dọn. Nhìn vào cái gương đối diện thấy cũng khá thú vị. Mà tôi đợi nhiều năm nữa thực tế trả lời.
Ngọn lửa lớn làm ông ta hả hê man rợ. Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc. Anh vừa man dại nhập vào trái bóng lại vừa như ngồi ở một nơi có tầm nhìn bao quát trên khán đài để đọc mình và đọc trận đấu.
Nói hay hoặc đúng không mà thôi. Và sự vất vả, bệnh tật của họ nữa. Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm.
Tôi nhất quyết không đi. Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất. Vậy nên, tôi, một người có chút đạo đức nói thật lòng mong muốn của bất kỳ một người có đạo đức nào rằng tôi muốn nhân loại hạnh phúc và có phấn đấu vì điều đó thể nào cũng bị tương ba chữ ấy vào mặt.
Chụp đèn bằng sắt sơn màu tím ngoài trắng trong. Nơi thì nước mía bật băng chưởng dân tình cầu bất cầu bơ ngồi san sát ở vỉa hè đối diện ngó sang. Bạn bỏ một buổi bấm huyệt để viết.
Có người cúi mặt bấm di động. Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến. Tôi chả thấy thú vị gì cả.