Hót nhiều cũng không hay lắm. Và rồi họ thả xe tôi ra. Bịt tai lại, im lặng, là xong.
Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt. Suốt từ nãy, băn khoăn làm cái thá gì. 5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man…
Làm thế nào để ngừng viết. Tôi luôn có ấn tượng về sự kém nhiệt tình của những cậu con nhà giàu với những đối tượng không đem lại lợi ích cho họ. Và tôi và xung quanh sẽ thôi cảm giác về em nữa.
Tiếc là lại mất đi cái hứng đó giữa bóng mát của cây cối và những tiếng chim đủ loại. Mình không thích từ vàng nghĩa vật chất. Ta có thể giải thoát cho người đàn ông đó khỏi đau đớn và lũ con đốn mạt.
Chỉ biết rằng ông sẽ sung sướng và không hề có thừa một phút giây nào để buồn đau, dằn vặt. Mình rất sợ phí thơ. Bác bạn đã ma sát nhưng lại quên sự ngừng nghỉ, đứng im tương đối bồi đắp năng lượng cho mình để va đập đúng những góc cạnh cần thiết.
Này thì… đời người là hoa hồng héo-chỉ còn xơ lá với gai mòn… Độ này, bố hay nhường. Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân.
Còn bao nhiêu cái để khám phá. Đúng mà cũng không đúng. Bạn biết thế là rất có hại, thà thức còn hơn nhưng bạn đã kiệt sức.
Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa. Và tôi lại muốn khóc vì bất lực. Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…).
Sân vận động đâu phải chỗ có qui định ngồi trăm phần trăm. Em biết không, viết hay sống cuối cùng cũng chỉ là một cuộc lượm lặt xáo trộn thế giới ngăn nắp. Ông anh bảo chắc cháy được cả ngày.
Ta luôn cố giữ sự nhẹ nhàng của một đứa trẻ để âm thầm tưới sự trong trẻo, lương thiện làm đời sống họ thêm thoải mái. Thử xét lại một chút thì tạo hóa cũng chơi thật ác khi cài vào con người bộ óc, cái tạo ra những thứ biến chính con người thành nô lệ, khi nó chẳng có cớ gì mà không được tự do. Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học.