Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ. Có điều, người người làm kinh tế, nhà nhà làm kinh tế. Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu.
Thôi về đi kẻo vợ con mong. Ông sợ những tiếng rơi uất hận ấy sẽ làm vỡ giấc dịu êm hiếm hoi của vợ. Qua bao nhiêu mệt mỏi, đây là lúc để nghỉ ngơi.
Mà đến cả thiên tài lãnh đạo cũng khó tránh khỏi những quyết định tầm thường. Cậu em bắt đầu giới thiệu cho tôi chức năng các loại máy. Liên miên liên miên đục vào óc.
Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé: Tất nhiên là trừ chuyện đẻ ra những đứa con giống nhau. Hồi trước, đã thường gắt lên mỗi khi đi làm về, tôi chạy đến hỏi chỉ để làm nũng: Có gì ăn không? Hoặc mỗi khi tôi kêu đau chân, đau mắt để nghe một câu quan tâm hoặc dỗ dành, thì nhận được những lời như: Ngồi vi tính nữa đi.
Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta. Rằng cha mẹ nào mà chẳng thương con nhưng có những giai đoạn, hầu hết tình yêu thương của các bậc cha mẹ đều không được trí tuệ làm cho lan tỏa. Khỏe theo nghĩa dẻo dai.
Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu. Viết cũng không thú lắm nhưng tốt hơn là trút bớt những ý nghĩ đến trong đêm qua khó ngủ ra cho đầu bớt chật chội. Nhưng không phải sở thích.
Nếu quên, anh sẽ không bao giờ thèm viết cho họ nữa… Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ. Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy.
Như một dòng suối đang chảy, ngủ quên, rồi lại bị đánh thức, chảy tiếp. Nếu bạn nhớ không nhầm thì giấc mơ vừa rồi có đến bốn, năm tầng. Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì.
Không để nàng phải đau đớn hơn nữa. Rằng cha mẹ nào mà chẳng thương con nhưng có những giai đoạn, hầu hết tình yêu thương của các bậc cha mẹ đều không được trí tuệ làm cho lan tỏa. Nàng cười buồn: Nhịp đập trái tim anh.
Và nếu gia đình không nhận thấy cần chia sẻ những gánh nặng và lo âu bằng cách để bạn sống và lựa chọn học hỏi cái phù hợp với mình thì bạn sẽ ra đi. Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ. Đó đơn thuần là những mối quan hệ mà ai không may thì gặp phải và làm bạn bè với bạn thôi.