Đôi khi những sự quá muộn làm đời sống trở nên vô nghĩa. Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi. Vừa rồi đi đá bóng với thằng em về qua bị tắc mãi ở đó.
Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ. Rồi anh đến ngỏ lời, cô vô cùng sung sướng. Tôi thì thế nào cũng được, khi khoẻ.
Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi. Nó muốn khám phá tôi. Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn?
Trong khi khả năng vận động và sức chứa của bộ óc dường như lớn hơn phần được nhân loại từng sử dụng rất nhiều. Trong các khả năng có thể xảy ra thì tôi thiên về chọn sự không biết và biết không dám nói hoặc không nói vì không thấy kiếm chác được. Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không?
Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi. Chỉ có một cái cẳng chân hình trụ ngắn hơn chiều dài cái xương sống đèn độ một phần ba. Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi.
Mệt và không thích thú. Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi. Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn.
Thử làm nhân vật cậu em kể chuyện cho đỡ chán xem, có gì gì thì mong cậu em thứ lỗi: Mặc dù bạn biết ngủ nhiều cũng chẳng bổ béo gì cho sức khỏe. Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn.
Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn. Mọi người cho rằng bạn sinh hoạt trái qui luật, giờ giấc lộn xộn nên luôn cố ý xoay ngược thời gian của bạn cho phù hợp với họ. Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế.
Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào. Hy sinh vị nghệ thuật ư? Tự tìm câu trả lời nhé. Bố sẽ không phải thấy bạn khi chưa già đã phải lặp lại hình ảnh tuổi già của bố: Niềm kiêu hãnh và sự hoang dã bị giết dần và bị nhào nặn dần bởi đời sống có quá nhiều sếp: Bố, họ hàng, cơ quan và nhiều dây thòng lọng nữa.
Có đứa trẻ vừa mút kem vừa sán lại gần tò mò xem bà già bới rác. - Ông đã cố tình cưỡng lại những cám dỗ tôi đưa ra. Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai.