Anh dành nhiều thời gian hơn cho từng nhân viên để đảm bảo họ hoàn toàn hiểu rõ công việc được giao. - Hai tuần trước, tớ giao cho Jessica đảm nhận một công việc quan trọng. Khi đọc bản báo cáo của Jessica, anh gần như choáng váng.
Anh vẫn chưa quên cảm giác lo âu và thất vọng thường xuyên trước đây, và anh cũng nhớ những gì mình đã nói với con gái cuối tuần trước, khi hai cha con anh cùng chơi cầu lông: "Càng được chuẩn bị kỹ lưỡng, công việc sẽ càng trôi chảy và con sẽ càng cảm thấy vui hơn khi công việc hoàn tất". - Nghe này Josh, khi giao cho cậu dự án đó, tôi đã không giới hạn thẩm quyền giải quyết công việc cho cậu. Các nhân viên đều hiểu đúng ý James và đa số đều nắm bắt tốt yêu cầu công việc.
Tớ cũng đã xác định cụ thể thời gian hoàn thành công việc cho cậu ấy. - Nào, chúng ta khoan hãy bàn về vấn đề lỗi của ai. - Lâu rồi tớ mới lại thấy cậu vui như thế, James ạ.
Nhân viên của anh đã không hoàn thành công việc đúng hạn. Tớ cũng đã xác định cụ thể thời gian hoàn thành công việc cho cậu ấy. - Tớ cũng không hiểu vì sao cô ấy luôn là người giúp tớ nhận ra những khiếm khuyết trong công việc quản lý của mình.
- Lại có rắc rối rồi cậu ạ, - James nói ngay khi bước vào phòng của Jones. - Chẳng có lý do gì mà cậu phải làm lại từ đầu cả. Thậm chí, anh đã không dành thời gian cho vợ vào ngày sinh nhật của cô ấy.
Cậu ta cũng đã làm rất đúng. Nhưng càng về cuối tuần, khó khăn cốt lõi càng hiện ra rõ rệt. "À phải rồi!", James vừa lẩm bẩm vừa viết thêm một ghi chú khác:
Dĩ nhiên cậu đã làm rất đúng. - Theo tớ biết thì bộ phận của cậu lúc nào cũng hoàn thành tốt công việc. Mọi người đã hoàn tất những công việc đơn giản, và những công việc còn lại đều phức tạp hơn, nên James phải mất nhiều thời gian hơn.
Anh xác định rõ những yêu cầu của mình. Anh thành thật chia sẻ với Jones những sai lầm mà các nhân viên của mình đã gây ra. Tuy nhiên, tớ đã giao cho các nhân viên của mình một số công việc và họ cũng đã làm rất tốt.
Bằng cách đó, cậu có thể kiểm soát được kết quả mong muốn và nhất là hạn chế tối đa các khả năng thất bại. Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả". Tất cả những gì tốt nhất mà James có thể làm được lúc đó là cảm ơn Jessica và đề nghị sẽ gặp lại cô sau khi có thời gian đọc kỹ bản báo cáo.
Mặt khác, anh cũng nhận thấy khối lượng công việc đã giảm bớt. Buổi sáng, anh không còn phải vội vã đến văn phòng hay bận tâm lo nghĩ cho công việc như trước đây. Thoạt đầu, công việc vẫn diễn ra khá tốt đẹp.