Rồi lại đây ngủ bên em. Sự vô lo của họ giết dần những thiên tài. Tôi rất hay chảy nước mắt.
Mà tuổi trẻ thiếu nhận thức thì hay phá bỏ sạch trơn chứ không đào thải có chọn lọc. Chà, ta thua hắn, có lẽ. Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn.
Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc. Bác chọn đội đỏ mất rồi, cháu chọn đội xanh vậy. Có đến hàng trăm con.
Ta còn có thể cứu sống vợ ta. Nhưng trong đêm, với đôi mắt mở thao láo, bạn còn cảm thấy độ vang của tiếng thét ấy. Cháu bảo mẹ lúc nào cũng coi con như trẻ con, con lớn rồi, mẹ không phải lo.
Cũng vì thế mà anh đâm lười đọc truyện. Đó là trạng thái mà cô nàng Buồn Ngủ ưa thích để nhảy vào đè nghiến ra. Thế có phải đỡ cho cả hai không.
Còn một cái quên đáng sợ nữa là quên rằng phải cố không được khinh bỉ loài người dù họ tỏ ra khinh bỉ anh. Tất nhiên là không phải ai cũng thế. Khi bạn vừa vùng ra khỏi giấc mơ này thì đã bước vào một giấc mơ khác.
Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi. Và nếu quả thật nó dở, bạn sẽ biết tự dằn vặt khi nhận ra. Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết.
Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau. Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết. Khi hắn chọn sự sáng tạo này thì hắn biết đời sống sẽ bị ảnh hưởng như thế kia và ngược lại.
Tôi cười khùng khục trong họng. Họ nỗ lực vì điều đó. Gã lừ đừ đi đến cái cửa sổ.
Tiếng tít tít vẫn va đập vào não bộ cũng tiếng còi xe triền miên. Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách. Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh.