Quy tắc của tài khoản này là nó phải được “giải ngân” mỗi tháng. Tất nhiên, trừ khi bạn chủ động can thiệp và điều chỉnh các “hồ sơ tài chính” trong trí óc mình. Hãy bước vào hành lang của nó bằng cách kiếm một công việc đơn giản trong lĩnh vực đó, như… quét dọn nhà hàng hoặc rửa chén đĩa chẳng hạn.
Người nghèo tập trung vào những khó khăn. Nói chung, phần thưởng càng cao thì rủi ro càng lớn. Biết cơ man nào là tiền, rất nhiều tiền, hàng tỷ tỷ đô-la đang luân chuyển quanh ta, tuy khá dồi dào nhưng vẫn có giới hạn, và hành trình của nó phải kết thúc tại một điểm nào đó.
Tôi khuyên bạn nên tìm kiếm và hợp tác với một nhà hoạch định tài chính giỏi - người có thể giúp xây dựng và theo dõi tổng tài sản của bạn. Làm kẻ nổi loạn hay đối lập với cha mẹ không phải bao giờ cũng là vấn đề. Hãy mở Tài khoản Hưởng thụ hay ống tiền dành cho quỹ Vui chơi ở nhà bạn rồi bỏ vào đó 10% thu nhập.
Cách suy nghĩ tiêu cực giống căn bệnh sởi trong tâm trí. Rất hiếm khi bạn nghe câu: “Tổng tài sản của bạn là bao nhiêu?”. Cuối cùng tôi cũng nhận thấy có thể - chỉ có thể thôi - tôi đã sống một cách vô thức theo công thức thu nhập lên-và-xuống của cha tôi.
Yếu tố số lượng này thường được hiểu một cách đơn giản là, bạn đã thực sự đem lại cho thị trường bao nhiêu giá trị của bạn? Hãy hình dung bạn đang nói chuyện với một người bạn và người đó bảo: “Tiền bạc không quan trọng”. Anh còn tỏ ra thân thiện hơn: “Harv, chúng tôi thật vui khi có anh là hàng xóm.
Điều quan trọng là nó sẽ có tác dụng giảm bớt dần rồi cuối cùng là triệt tiêu hẳn những thói quen có thể hủy hoại bạn này. Câu châm ngôn đó hết sức ngớ ngẩn, và (có thể bạn không để ý lắm) thường được truyền bá bởi những người và nhóm người muốn bạn là người cho, còn họ là người nhận. Điều tôi muốn bàn luận ở đây là ý tưởng đằng sau khái niệm “đồng lương ổn định” kia.
Người giàu nhìn thấy cơ hội, nắm bắt cơ hội đó, và càng trở nên giàu có hơn. Vừa thoáng nhìn thấy thử thách là họ thoái lui ngay. Định nghĩa về sự quyết tâm là hy sinh hết mình không đắn đo gì”.
Đó là họ chỉ muốn được cuộc sống “thoải mái”. Tất nhiên trong trường hợp Donald Trump thì ta phải gọi đó là cách “Tư Duy Tỉ Phú”. Và bản kế hoạch đó, hơn mọi thứ khác và hơn tất cả những thứ khác kết hợp lại, sẽ quyết định cái đích tài chính của cuộc đời bạn.
Bạn hãy thực hiện tất cả các bài tập tôi đề nghị trong phạm vi chương trình định hình tâm thức qua lời nói, bắt chước theo khuôn mẫu, quan sát và chiêm nghiệm những sự kiện cụ thể. Bao giờ cũng là ai đó khác hay cái gì đó khác có lỗi. Tôi cũng muốn được cảm ơn cha mẹ tôi, S am và S ara, cũng như chị tôi, Mary, và anh rể tôi, Harvey, vì tình yêu và sự ủng hộ không cùng của họ.
Cage, Jeff Fagin, Corey Kouwenberg, Kris Ebbeson và toàn thể nhân viên của Peak Potentials Trainning vì sự cố gắng và lòng tận tụy trong việc tạo ra những đóng góp tích cực cho cuộc sống con người cũng như trong việc làm cho Peak Potentials trở thành công ty đào tạo nhân lực phát triển nhanh nhất thế giới. Đối với đa số chúng ta thì suy nghĩ đó xuất phát từ việc phải nghe hai mươi câu “Không!” cho mỗi câu “Được!”, mười câu “Bạn sai rồi!” cho mỗi câu “Bạn làm đúng!”, và năm câu “Bạn kém quá!” cho một câu “Bạn giỏi thế!”. Khi bạn còn nhỏ, hình thức phạt có thể chỉ đơn giản là: “Con hư quá, con sẽ không được ăn kẹo”.