Nhưng khi thành gia rồi thì làm sao nữa? Thì lời ước lại đổi làm: "Ước gì ta già được nghỉ ngơi". Hễ ai lên tiếng phản đối một việc gì là ông liền lo làm cho người đó vừa lòng. Hết thảy chúng ta đều mơ mộng những vườn hồng diễm ảo ở chân trời thăm thẳm mà không chịu thưởng thức những bông hoa nở kề ngay bên cửa sổ.
Ông là chủ bút tờ báo Philadelphia Bulletin và khi diễn thuyết trước học sinh một trường trung học, đã hỏi họ: "Những trò nào đã từng thấy xẻ gỗ [17], giơ tay lên". Bà hãy thử thí nghiệm trong một tuần, sẽ thấy tâm thần nhẹ nhàng và sắc đẹp tươi tắn như thế nào. Bác sĩ Alexis Carrel, người được gii thưởng Nobel về y học, đã nói: "Những nhà kinh doanh không biết thắng ưu sầu sẽ chết sớm".
Có lần Bernard Shaw nói: "Dạy người ta thì người ta không bao giờ đọc hết". Thứ tự cũng phải là công lệ thứ nhất trong công việc làm ăn nữa. Nhưng nếu Andrew sống lại sau khi chết ít lâu, ông sẽ bất bình thấy người bà con đó thoá mạ ông.
Thức ăn hết mà dầu lửa cũng hết. Một lần, ở nước Anh, nhân gặp một người chăn trừu, tôi thành thật khen con chó của anh lớn và thông minh. Nghỉ tức là thu hồi lại sức lực của mình".
Ông ta giúp một hảng lớn ở Chiacago. Làm sao trừ được 50% lo lắng về công việc làm ăn của chúng ta? Khoa phân tâm cũng căn cứ một phần vào khả năng chữa bệnh của lời nói.
Con nít không có trách nhiệm. Hồi nọ, tôi nuôi bò trong 12 năm trời. sao màu mờ, loé thế này? Ông không còn trông rõ hình thêu trên thảm nữa.
Chỉ có nâng cao tư tưởng mới có thể thành công và tiến được thôi". Gặp một kỳ thi, tôi thức thâu đếm để căn móng tay, sợ mình sẽ rớt. Nay cháu được bốn tuổi, hồng hòa, khỏe mạnh".
Keller, hội trưởng nghiệp đoàn "Chrysler rằng làm cách nào mà khỏi ưu tư, ông đáp: "Gặp một tình thế khó khăn, nếu có cách cải thiện được thì tôi cải thiện. Chúng ta học bằng cách hành. Học cách tổ chức, ủy quyền cho người khác để có thì giờ chỉ huy và kiểm soát.
Không những vậy, bà lại còn đem việc về nhà làm thêm đến tận nửa đêm. Có khi ông dùng nha phiến cho dễ ngủ. Được lắm! Vậy để tôi kể cho bạn nghe chuyện một nhà kinh doanh đã trừ nổi 50% ưu tư của ông ta mà lại còn tiết kiệm được 75 % thời giờ bó phí trong các cuộc hội nghị để giải quyết vấn đề làm ăn nữa.
Có lẽ chưa ai khổ cực ghê gớm như họ trên con đường về. Lúc ấy tôi nhớ lại hết quãng đời đã trải, nhớ lại những hành vi xấu xa, những nỗi lo lắng lặt vặt. Đất như sụt dưới chân tôi.