Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại. Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp. Và trước lúc tôi đi ngủ, đi học thường không quên tung một cái thòng lọng yêu thương tròng theo:
Chẳng qua, những cái mất nó đến nhiều quá. Này, lấy cho chú bao thuốc. Nó là một chuyện kể cho vui mồm như bao nhận định khác.
Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người. Chúng tôi mò mãi không thấy. Làm thế nào bây giờ? Ngủ hay không ngủ? Thôi, đùa đấy.
Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm. Nhưng thơ đâu có phải là một khối trọn vẹn thơ ngây. Vì thế mà bên cạnh việc muốn đổi gió và tập điều độ, tôi hơi bực, tôi đi.
Vừa lo lắng, vừa háo hức. Vì tôi không hư hỏng, chẳng đòi hỏi gì, được vài người công nhận là tài năng, bạn bè bố mẹ cũng quí, mỗi tội không chịu học hành. Hãy cứ mâu thuẫn với nhau.
Cái giá cắm bút dựa lưng vào tường, cái bàn kê sát tường, đối diện với bạn. Vật chất? Bạn đâu có. Sống là gì nếu không có khoái cảm.
Bác gái độ này khá rảnh, hay xem tivi. Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi. (So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia).
Nhưng bạn biết, sẽ có tiếng chuông điện thoại, tiếng chuông cửa. Bạn chấp nhận khuôn khổ như một cuộc chơi đầy thử thách. Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động.
Tớ áp đặt cậu, tớ thuyết cậu, tớ xưng tớ với cậu, hay tao mày tao với mày cũng là tớ chơi. Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt. Hơi bị xịn, tiền triệu đấy.
Khi bạn viết, cứ có một người đến gần là bạn phải gấp lại. Và càng dễ hoà vào cái từng làm họ thấy khinh bỉ và bất lực. Dù biết điều đó khiến họ càng ngày càng cho mình đi quá giới hạn.