Trận trước thắng, thành phố Hồ Chí Minh có đến trên dưới 500 ca tai nạn giao thông, gấp năm lần bình thường, mấy người chết. Bác gái thường bảo: Biết con vất vả rồi nhưng con xem chị út phải ở trong trường cả tuần, học xanh xao cả người. Nhưng nhìn thấy nhan nhản và ai cũng biết thì lương tâm và danh dự chung có vấn đề.
Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh. Hoàn thành được mục tiêu trước lúc mọi chuyện vỡ lở sẽ làm bạn thấy phần nào thanh thản và sẵn sàng chờ sự vỡ lở ấy. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành.
Có quyền chọn lựa giữa sống thiện và ác. Những suy nghĩ chúng rất rành mạch và trôi chảy. Và từ đó, có cả những sự so sánh nghiêm túc.
Chắc chỉ phù hợp với mỗi ông Phật. Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn. Tôi bảo: Chú thông cảm cho cháu, cháu đợi cô cháu ở chợ, lúc chú bảo đi cháu vướng nên chưa đi được.
Tôi phải viết dù chú đầy sức mạnh, lại là công an. Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống. Ở đây là lớp học, ở đây là bệnh viện, ở đây là đường phố.
Chưa có gì để không thích. Cuộc đời bạn có nhiều lần vỡ. Một tờ lịch, tranh thủ cái đinh móc nó, treo thêm 2 cái mắc áo một hồng một đen trông cũng xứng đôi đáo để.
Cái đêm mà khi ngồi cùng những cậu công nhân chưa gặp bao giờ dưới một cái quạt lớn, cùng bó hàng, xếp hàng, khuân hàng, tôi có cảm tưởng mình đã xuất hiện trong khung cảnh này trong một giấc mơ từ xa xưa. Những ước mơ của anh cũng là ảo ảnh. Một kẻ lạc loài vô cảm.
Hãy để bác nói, đôi khi nói là một cách giải toả tốt. Mướt mồ hôi để quên đi niềm trơ cứng ở xó lớp. Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó.
Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà. Những con người như vậy thúc đẩy cuộc sống đi lên một cách chân thực. Cảm thấy tốt hơn nhiều lần so với đi châm cứu hay bấm huyệt, xoa bóp.
Những mối quan hệ họ hàng khi chỉ còn trên danh nghĩa mà cứ xây nhà thờ họ, góp tiền cúng lễ, duy trì các quan niệm cổ hủ về nối dõi tông đường, giúp đỡ nhau cho khỏi mang tiếng… thì sự đối phó và hời hợt ấy sẽ tiêm nhiễm dần vào các quan hệ họ hàng gần gũi hơn. Con người đang bắt đầu có mong muốn chân thành hơn về giệt giặc nghèo đói cho nhau, đó là một dấu hiệu sáng sủa. Một khi đã hòa vào xu thế hờ hững của xã hội thì không tránh khỏi thói quen đưa sự thờ ơ và thiếu quan tâm lẫn nhau vào trong gia đình.