Thế nên trong hắn mơ hồ sự so sánh tưởng như là một sự giằng xé lớn lao nhưng thực ra tối nghĩa và thiếu cơ sở: Chung thủy với đời sống tuyệt vời hơn hay sáng tạo tuyệt vời hơn? (Cái này từa tựa như câu hỏi vị nghệ thuật hay vị nhân sinh). Tôi không ngại giam xe 15 ngày và nộp phạt 200. Cháu mà làm được thì cháu giỏi.
Gọi cậu là cậu em vì cậu em ít tuổi hơn và gọi tôi bằng anh. Quả thất vọng khi xung quanh thường coi truyện là một thứ xa xỉ. Cái đó, chúng đưa ra không khó.
Còn hiện sinh thực chất, đòi hỏi những kẻ can đảm và liều lĩnh tham gia cuộc chơi sinh tồn có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào. Tôi về, cũng đỡ in ít. Nhà văn bỗng cảm thấy buồn.
Nhưng khi ở bên em, anh chỉ còn là một chàng trai với dòng máu nóng trong tim. Lúc này họ lại tưởng tôi đùa. Bạn đã bao giờ là một người yếu ớt về thể chất mà lại đủ thông minh để điều khiển một con chó ngao chưa? Bạn biết cách giật dây nó và khiến nó nghe lời mình.
Bạn không đi trên mây bởi thế giới của những ý tưởng cũng rất đắt hàng. Tôi sẽ kiếm tiền, nhiều tiền. Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan.
Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết. Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu. Đi lên, đã có người lấy thuốc ra hộ rồi.
Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly. Vật chất? Bạn đâu có. Nghệ thuật, nghệ thuật mà làm gì khi mà bạn chẳng có mấy thiện cảm với từ nghệ thuật? Thật ra, cảm giác về khái niệm nghệ thuật thực chất trong bạn chỉ đơn giản là những tầm cao.
Điều đó làm tôi phần nào yên tâm. Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình. Ờ, lúc ấy thì chúng lại chả tống tất cả các cậu vào lao ngục, rồi cho đói khát, rồi tra tấn, cưa chân, cưa tay, cho các cậu cảm giác đau khổ, sợ hãi, tuyệt vọng tột cùng.
Trước đó, nó có làm một cái hoạt động gì đó ở trường. Hay bạn đang tự đày ải mình bằng những thứ chưa bán được. Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim.
Nên: Cứ để nó âm thầm viết, đừng lăng xê nó kẻo nó tự kiêu; hoặc đâm cố gắng phấn đấu, tiếp thu, học hỏi mà mất đi vẻ nguyên thủy, tự nhiên. Cuối cùng thì nhà văn cũng không phải lựa chọn. Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau.