Bình thường ở đây là hiểu theo nghĩa lành mạnh. Nàng không chịu nổi nỗi đau trong mắt ta nhưng nàng không ngoảnh mặt đi. Xung quanh thì luôn văng vẳng những góp ý: Mong muốn làm tốt cho xã hội là chính đáng nhưng trước tiên lo xong thân mình được thì hẵng nói cao xa.
Nên cứ phải từ từ từ từ. Có đến hàng trăm con. Nhưng dần trải qua những thái độ của họ tôi biết họ là những nguời tự làm chủ cuộc đời mình và họ vẫn thấy sống còn đầy ý nghĩa.
Trên đời này, còn biết bao con đường mà mình chưa biết. Cái lồng to bị thủng và đang sửa chữa chăng? Hay là lũ chim không chung sống hòa thuận được trong cái lồng chung? Con phượng hoàng đất một mình một chuồng trông thật đẹp. Cái nào không nhớ được thì cũng tốt.
Tôi đã ngồi đây nhiều lần, nhìn phát chán. Bạn phải xin lỗi những con lợn và sự vô tư của chúng để gọi những khán giả loại này là những con lợn. Để khám phá đến tận cùng.
Cháu phải nghe lời khuyên của mọi người và tự phê bình. Rồi một ngày kia, cậu ấy sẽ cảm thấy cần bất bình. Nàng bảo: Anh ăn hộp cơm kia đi.
Tôi nằm trên gác, đọc hoặc viết. Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra. Cháu vẫn nằm trong chăn.
Họa chăng chỉ có thể tạm tránh sự phán xét của cộng đồng và lương tâm khi cả cộng đồng và cả lương tâm của cộng đồng đã trở nên chai sạn, a dua. Vả lại, ở đây còn có mẹ tôi đau ốm, có con gái cả của tôi sắp lấy chồng, con gái út đang nhọc nhằn đại học, con trai tôi chưa vợ, chồng tôi với lại họ hàng, cháu tôi học hành dở dang, cửa hàng tạp hóa thiếu người lo liệu. Dù tôi biết nàng chẳng bao giờ có thể thông minh bằng tôi.
Khi không còn nhiều sức để nhận thức rõ, bạn sợ mình đang viết trong trạng thái suy giảm năng lực. Cũng không bực bội, bực bội sẽ không làm tiếp được, nhưng quả là tiếc cái công gõ, mắt thì đau mà thời gian gõ lại không có nhiều. Trước mỗi đợt đội ta tấn công thì rộ lên như phong trào.
Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó. Rồi bạn lại bỏ tay ra, nó cũng chẳng thể làm bạn khó chịu. Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác.
Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn. Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này. Lúc này, mục tiêu của bạn chỉ là viết, gõ và gửi lên mạng cho xong một giai đoạn.