Nhân viên của ông không ai lạ tính nóng nảy và gia trưởng của vị chủ tịch. Vấn đề là cái máy tính phải như thế nào mới bán đứt đoạn được và IBM không cần đến nguồn thu sản phẩm phụ. Tom đã mất 6 năm lê lết ở ba ngôi trường để lấy được bằng trung học và phải nhờ đến sự độ lượng và đồng cảm của vị trưởng khoa, ông mới tốt nghiệp trường Đại học Brown.
Tất cả đều bình đẳng trong tầm nhìn xuyên thế kỷ của ông với chiến lược cụ thể: giáo dục và chính sách trả công. Ngày nay, bạn có thể thấy các nhà lãnh đạo áp dụng Ngày tiếp xúc đón tiếp trực tiếp bất cứ ai Một chương trình huấn luyện và tuyển dụng người khuyết tật được thiết kế và mở lớp ở Topeka, bang Kansas, vào năm 1942.
thành giá trị cho doanh nghiệp), một ai đó tại sao không phải là IBM? Không ai giỏi hơn IBM trong chuyện này kia mà? Có nghĩa là công ty này đánh mất mục tiêu chăm lo cho giới kinh doanh trong việc tạo ra các cỗ máy tính toán. IBM sau này, đã phản ánh rõ nét những điều ông học được, dù nhỏ nhất. Chúng tôi biết bạn đang muốn nhấn mạnh rằng Tom Watson mới là một trong một trăm người gây ảnh hưởng lên nhân loại trong thế kỷ XX (Time), vì đã có công đưa IBM và con người vào kỷ nguyên máy tính.
Nếu nhìn chung, thì cảm giác đó có thể thiếu cơ sở. Watson biết điều đó có thể đến trong thời đại của Tom nhưng lúc này thì chưa. Và quy tắc ứng xử đó ôngáp dụng một cách ám ảnh vào trong doanh nghiệp vĩ đại của mình.
Herry Ford của hãng Ford, James Mooney một giám đốc của General Motors cũng nhận được những quà tặng như vậy từ Đức Quốc xã. phòng trước mặt họ vẫn chạy không nhiều hơn, không ít hơn. Watson đã không sa thải ai mà còn đón trở lại 4.
Tuyển các cô gái cho trường của chúng ta từ các trường cao đẳng, tại sao như vậy lại không tốt hơn cơ chứ? Nhưng không ai có thể quên rằng, khi viết ra triết lý của mình ông đã viết chữ con người (Men) lên đầu tiên. thế có thể có nhiều cơ may sống sót thông qua việc cạnh tranh lẫn nhau.
Điều này có nghĩa rằng sứ mạng của nó là làm ra các loại máy cho việc kinh doanh - busi- ness, kinh doanh - trên phạm vi quốc tế. Bây giờ thì những người như Nichol có thể biết vì sao ông nhấn mạnh việc đọc và lắng nghe. Chúng ta sẽ sử dụng tất cả các nhà máy và không sa thải bất cứ công nhân nào.
Đó là, nếu Watson cha đặt think - suy nghĩ lên hàng đầu với 3% rồi 6% chi phí cho R&D, thì Tom cũng đã đưa IBM thực sự bước vào khoa R&D. Những luận điểm, có lẽ, đẹp nhất của Watson sẽ nằm ở phần này. Đầu năm 1956, Watson đón những nhân viên thân cận nhất của mình đến thăm nhà.
Tom quyết định đối đầu không phải với cha mà là với tầm nhìn của cha bằng chính phương pháp think rất khoa học của Watson. Năm 1903, chàng trai Thomas Watson 29 tuổi đến Dayton trên một chuyến tàu hỏa. Khát vọng sinh tồn buộc họ phải liệt kê những phương án, đánh giá rủi ro và nắm bắt những cơ sở vốn có hoặc sẽ xuất hiện trong tương lai gần.
Kết quả là Watson có được 181 người khuyết tật do Supa tuyển. Các nhà quan sát đã gọi đây là vụ đặt cược của Gerstner đối với IBM. Với cái tên này, Watson không chỉ muốn IBM có cái vẻ như cái tên (quốc tế) của nó mà thực sự nhắm tới điều đó.