Chưa có gì để không thích. Không trình bầy nữa. Như tiếng chuông cố chui lên khỏi mặt đất.
Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá. Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà. Tô mỳ của bạn cũng đang nghi ngút hơi.
Họ sợ khổ cái khổ của sự thay đổi, tuổi tác đã làm họ sợ khổ rồi. Tôi có làm gì ám muội đâu. Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt.
Đâm ra nhiều người dần thờ ơ, e ngại. Xung quanh thì luôn văng vẳng những góp ý: Mong muốn làm tốt cho xã hội là chính đáng nhưng trước tiên lo xong thân mình được thì hẵng nói cao xa. Ai rủ em? Cô liếc sang cậu bạn ham chơi ngồi cạnh tôi.
Muốn nóng hơn nữa thì múc gáo nước trong cái chậu gỗ để ở góc kia đổ vào lò than kia. Đó là một sự xúc phạm đối với nhận thức. Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài.
Quả thực là hôm nay cả nhà lo. Giữa thẳng thắn và kiêng nể. Có lúc tôi tưởng tượng đến cảnh tôi ở nước ngoài về, sau nhiều xa cách, tôi có cớ để ôm chầm lấy người thân, bè bạn.
Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả. Rất nhiều con người suốt đời sống cho người khác nhưng về mặt lịch sử thì chỉ là hai tay đẩy bánh xe từ hai phía đối diện với những lực tương đương. Bạn có thể tìm hiểu và tư vấn cho bác nên bán hàng gì, giúp gia đình tìm một tráng thái cân bằng.
Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào. Mẹ: Thôi, nhà em không nuôi đâu ạ. Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét.
Những đêm ôn thi như thế này thì lại có cớ thức. Xung quanh là người. Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử.
Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt. Hơi buồn cười, bị hại cần sự tha thứ của bị cáo. Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng.