Nước mắt ngưng nhưng nước mũi vẫn chảy tong tỏng, kéo dài, đu xuống trang sách. Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy. Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận.
Về phần cái ác thì vẫn luôn củng cố và bành trướng địa vị của nó. Cháu làm bác buồn lắm (bác theo lên cầu thang). Cái đó tạo nên sự chia ly, sự cô đơn và lòng hận thù.
Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp. Và cái sự vì ấy là sự tự nguyện đầy hạnh phúc của tâm hồn họ. Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi.
Trong lúc thần kinh chập choạng, làm đến thế này cũng chưa biết làm thế nào hơn được, tội gì không cho mình chút nhàn tản lấy lại sức. Còn anh thì vẫn phải sống. Nhắc anh đi ngủ đúng giờ.
Một tuần đi học có hai buổi cháu không thể nói là mệt được. Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông. Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp.
Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì. Bây giờ, cuộc sống không giản đơn như thế. Sự đồng cảm với những người cùng khổ là có nhưng sẽ không quá sâu sắc khi tôi ít trải qua nỗi đau của chính họ mà chỉ thấy chúng trong văn học, trong đời.
Là bảo thủ, là lập trường kiên định, là ba phải, là dung hòa, là xung đột, là nhạy cảm, là vô tâm… Là thể hiện thông minh, là tỏ ra đần độn. Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được. Trước khi đến đây tôi đã xác định rằng không được phép xấu hổ.
Chả phải thở than gì. Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi. Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong.
Nhà văn hôn lên má nàng như muốn vệt hồng ấy loang khắp thịt da nàng. Vả lại, Lâm Nhi vào chuồng từ hồi còn bé tí. Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả.
Ở đây, bạn thấy bệnh tinh thần của bác còn nặng hơn của bạn. có một đứa bị nằm trần truồng trên sàn lạnh cho đến sáng mà chẳng đứa nào đoái hoài vì nó trơ trọi không kẻ thân thích suy ra không có tiền và thế là chỉ đến lúc nó sắp chết thì sợ hậu họa bọn mày mới chịu xúm lại Còn em thì cứ thương hại anh, giả vờ như mình là một cô nai vàng ngơ ngác.