Nếu ông không viết bài khen ông Rossetti thì biết đâu ông đã chẳng chết trong nghèo nàn và không một ai biết tới. Cho nên họ bất đắc dĩ phải vâng lời, càu nhàu, oán hờn. Ông Joseph Allison, đại lý cho công ty Westing-house, nói với chúng tôi: "Đã từ lâu, chúng tôi ráng làm cho một hãng lớn nọ mua máy của chúng tôi.
Viên Giám đốc khám Sing Sing, ông Lawes, viết "ở Sing Sing, những tội nhân đều tự cho họ cũng có tâm trạng thong thường khác đời chi hết. Vậy bạn được như bây giờ, có gì cho bạn đáng tự phụ? Người khác ra sao, đừng chê người ta. Vụ làm ăn đó lớn lắm, vì giao kèo sẽ thi hành trong một năm.
Thế là tôi đã nhận được một tiếng "Phải" rồi. Hãng tôi cũng có làm những ván lót tường. Đã đành, cái gì ta thích thì ta để ý tới luôn, nhưng chỉ có một mình ta để ý tới nó.
Như vậy mới có danh và có quyền được. Tôi biết rằng cô đã sống và viết những tác phẩm của cô ở Concord tại miền Messachusetts. Bạn đã thách đố người ta.
Ông ấy mong tôi làm lợi lớn cho ông mà không giúp cho tôi được một việc nhỏ. Nếu tôi lầm, tôi sẽ đổi ý kiến tôi. Vậy muốn thấm nhuần những quy tắc này, hễ có cơ hội, xin bạn thực hành liền.
"Trời đất! Xin ông đừng kể câu chuyện cũ mèm đó ra nữa!". Ông ấy bảo xe hãng Mỗ cừ lắm. Nếu bạn nghĩ như vậy, tôi không dám cãi.
Như vậy, khi coi lại, mau và dễ thấy hơn. Trong mấy chục thế kỷ, các triết nhân tìm kiếm những định luật chi phối những sự giao thiệp giữa người với người và tất cả những sự tìm tòi đó đều đưa đến mỗi một quy tắc không mới mẻ gì, một quy tắc đã có từ hồi nhân loại mới có sử. Và để trả ơn tôi, họ đã tán trợ những cải cách triệt để của tôi về pháp chế".
Tôi biết chắc rằng nếu trước kia tôi không kiếm được cái sở thích của ông và làm cho ông vui lòng ngay từ lúc đầu, thì ông không cho tôi được một phần mười những cái ông đã cho tôi". Trong 30 năm, ông là lẽ sống độc nhất của bà. Bạn có quen ai hành động như vậy không? Riêng tôi, tôi đã thấy.
Chính bà đã tự đem trút nó lên đầu bà vì cái máu ghen và những lời đay nghiến của bà. Tôi sẽ làm cho ông đổi ý". Vậy mà tôi thấy và các bạn cũng thấy có những nhà buôn không ngần ngại mướn những cửa hàng xa hoa, chú trọng về sự buôn hàng với cái giá hời nhất để có thể bán rẻ, mà vẫn lời, cửa hàng họ trưng bày lộng lẫy, họ tiêu hàng trăm đồng vào công cuộc quảng cáo, mà rồi rốt cuộc, mướn những người làm công không biết nghệ thuật "nghe", ngắt lời khách hàng, cãi lại họ, làm mất lòng họ, như vậy có khác gì đuổi họ ra khỏi cửa hàng không? Xin các bạn nghe chuyện ông J.
Chúng tôi tiếp tục nói chuyện trong một lúc. Tôi đương lo lắng việc của tôi đây. Châu Mỹ ở trong tình trạng kinh hoảng.