Không kiếm được đứa yếu hơn thì nó bắt nạt con gái. Tay tiếp tục thả giấy vào. Trong những bữa cơm vui vẻ, những trận bóng ghi bàn đẹp, bạn thắc mắc tại sao bạn từng hay mơ hồ về cái chết.
Ông lão giật thót mình: Ấm! Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc nhân loại…. Và đợi bạn có thể là một vài cái tát.
Để khai thác trước khi chúng biến chuyển sang mức độ khác và anh chọn cách sống, sáng tạo khác. Cái đó tạo nên sự chia ly, sự cô đơn và lòng hận thù. Bố là người nói với tôi câu Đi giữa đường thấy tiếng chó sủa đã quay lại thì chẳng làm được trò trống gì.
Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng. Đừng thuyết giáo vô ích. Những viên gỗ ấm áp cọ vào đám râu như những giọt nước mắt.
Lần đầu tiên ông không phân tích nỗi buồn của mình. Và dưới nước là cơn hoan lạc của cá tôm. Ngồi im cho mọi người thi thoảng tha hồ giật tóc, vò đầu, véo tai âu yếm.
Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé. Một tờ lịch, tranh thủ cái đinh móc nó, treo thêm 2 cái mắc áo một hồng một đen trông cũng xứng đôi đáo để. Tôi thấy lòng nhẹ đi nhiều.
Rồi lao đầu vào sáng tác. Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa. Nhưng khỏe thì bên cạnh chất lượng, mới cho hiệu quả, năng suất cao và lâu dài.
Khóc cho vài năm tích tụ. Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự).
Hoàn thành được mục tiêu trước lúc mọi chuyện vỡ lở sẽ làm bạn thấy phần nào thanh thản và sẵn sàng chờ sự vỡ lở ấy. Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào. Mà lừa kheo khéo vào để còn cố mà tin.
Ngay cả trong giấc mơ, ta cũng chỉ muốn ở bên nàng. Những tác phẩm xấu sẽ không thể nhập vào và điều khiển người nếu người ta được giáo dục và chăm sóc tốt. Mà sống khoa học một chút.