Ai từng trò chuyện với tôi chỉ trong vài phút đều biết ít nhất hai điều về tôi: 1/ Tôi đến từ Brooklyn, và 2/ Tôi là người Do Thái. Anh ấy nói năng không chút tự nhiên. Tóm lại, ý của tôi là chúng ta chỉ nên châm ngòi cho một câu chuyện hấp dẫn chứ đừng dại dột châm ngòi cho một quả bom xung đột!
Nào bây giờ thì hãy trở lại Những phương pháp vàng của chúng ta. Cũng nên tránh tối đa những đề tài ít người biết đến, hay chỉ chuyên gia mới bàn tới nổi. Tôi không phải lo gì cả.
Những khán giả Do Thái cho là vị khách này nói chuyện quá sáo, họ không thích nịnh hót như vậy. Ông ta nói lại một lần nữa: Anh thật sự rất tuyệt vời, chàng trai ạ! Đó là điều quan trọng nhất khi bạn nói trước công chúng.
Larry, cậu có điện, đường dây số hai người bạn đồng nghiệp của tôi gọi toáng lên, như thường lệ. Tất nhiên, sẽ có những điều không nên đề cập tới, thì đừng nói ra. Cả một câu lạc bộ chật cứng người.
Tôi nghĩ rằng các bạn cũng cảm thấy như vậy. Sau đó là âm thanh có vừa đủ nghe hay chưa… Giữ micro cách miệng một khoảng nhất định và nói một cách tự nhiên thoải mái. Vì tự nhiên, nên nó có thể trở thành một phương pháp cực kỳ hiệu quả.
Tôi bắt máy lên: Xin chào. Đang bồi hồi với những câu chuyện nhớ về quê hương không sao kể xiết, chợt nhìn thấy ánh đèn sáng rực rỡ từ tòa Nhà Trắng bên kia (bữa tiệc này chúng tôi đã tổ chức ở tòa nhà lịch sử Decatur), thì lúc đó đột nhiên câu chuyện lại hướng về… Nhà Trắng, rồi thì chuyện quốc gia, chuyện quốc tế… Và sau đó? Một cuộc bùng nổ đề tài. Herb tiếp tục: Nếu thầy đuổi học chúng em dĩ nhiên sẽ có một phiên tòa.
Trong cái không khí hoàn toàn hỗn độn sau bài phát biểu của Stengel, nghị sĩ Kefauver nói lớn: Ông Stengel, tôi không chắc là tôi đặt câu hỏi có rõ ràng hay không Sau khi tin đến tai thầy hiệu trưởng, tiến sĩ Irving Cohen, thầy đã gọi điện thoại đến nhà Moppo và dĩ nhiên số điện thoại này không liên lạc được. Bạn không cần phải đứng thẳng như chiến sĩ đang duyệt binh trên thao trường.
Trong suốt cuộc đời làm phát thanh viên của mình, đó là những giây phút mà tôi ghi nhớ nhất. Những giá trị từ quá khứ không phải là sai, đơn giản là nó không còn phù hợp nữa ở thời kỳ mới, thế thôi. Nơi nào có con người thì nơi đó có đối thoại.
Trong bộ phim Quân vương và thiếp (The King and I) có câu Cái gì có là có. Hiếm ai may mắn mới sinh ra đã có của cải và quyền lực, trừ khi bạn là một Kenedy hay một Rockerfeller, hay là một bậc vương tôn công tử nào đó. Tất cả chúng ta đều có ông bà, cha mẹ.
Đây là một đức tính không phải là không cần thiết. Tôi cười méo xẹo, còn chàng phi công thì vẫn chủ trương im lặng là vàng. Chúng tôi trò chuyện rất thân mật và vui vẻ về cuộc sống.