Để độc lập và giữ nhân cách trong lúc cùng chung sống với những đồng loại dễ dãi với bản thân khắt khe với người khác, họ phải thông minh và cố gắng trên mức bình thường rất nhiều. Đó mới thực sự là sự cởi bỏ để đến với trí tưởng tượng. Nhưng khi bạn phá sạch sành sanh chúng, bạn lại trở nên không thật.
Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng. Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận. Bố xuống đường đi bộ về trước.
Mà đây là đi chữa bệnh chứ có phải đi hưởng thụ đâu mà lo phung phí. Ngoan ngoãn lại cũng là chơi. Khi một khoang được lấp đầy thì hành động thiện hoặc ác sẽ xuất hiện.
Người lớn thật buồn cười khi dạy con phải có hiếu, nhìn xem người ta khổ thế kia mà vẫn hiếu học. Và tiếp tục sứ mệnh sống đến chết thì thôi. - Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ.
Đường phố phía bên kia ném sang tiếng còi xe. Cái ủng đó mới dẫm lên mặt chân đế vuông vuông ghép bởi ba miếng nhựa. Tôi cũng không định tả cảnh sở thú.
Cháu nói thế không đúng. Dù không bao giờ có tận cùng. Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu.
Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy. Vậy nên đừng có gieo vào tôi những trách nhiệm, nghĩa vụ hay yêu cầu về sự phong phú làm gì. Bịt tai lại, im lặng, là xong.
Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm. Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới. Rồi lại thôi, vào ảnh chắc sẽ không đẹp.
Cuối mùa lại ra đợt mới. Thả thơ ra để nó bị bọn vô học cho ăn một cái tát. Trí nhớ của con người không dành để quan tâm được đến tuốt tuồn tuột mà để biết lưu lại cái mình cần.
Một con người có thể coi là cư dân cơ bản trong xã hội lí tưởng. Cô ta có lỡ đọc phải cũng đừng nhầm là mình. Nhưng không thích vì nó cũ, lại có vẻ như trốn tránh.