Và đợi bạn có thể là một vài cái tát. Và những cái xác cháy khét lẹt. Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ.
Họ đã bị những kẻ đứng trên và tuổi tác biến thành những nhà giáo điều, cái mà tuổi trẻ họ đã từng bất bình. Không phải điệu cười chua chát. - Ta đôi lúc cũng cố tìm hứng thú và cũng thấy đây một chút kia một chút.
Đến lúc này chúng ta sẽ đều hy vọng những người đó thiện. Tôi sẽ còn góp thêm một vài gọng kiềm kẹp cho anh chết. Hắn biết giải pháp vượt qua chúng nhưng lại không tự vượt qua được.
Có lẽ sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ tôi mới khóc lại được như thế. Chúng tôi đã chết rồi. Hôm thì thằng em hoặc ông cậu nhấc máy.
Hắn không coi cái vẻ hư vô là thấu suốt. Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì. Khi một khoang được lấp đầy thì hành động thiện hoặc ác sẽ xuất hiện.
Hôm nay chị bạn ra viện. Thấy cả thơ, mẹ bảo: Đừng đốt, để mẹ đọc. Vì thế mà bên cạnh việc muốn đổi gió và tập điều độ, tôi hơi bực, tôi đi.
Sáng nay bạn mặc cái quần bò ông anh cho, khá vừa. Chả thằng nào là không biết quay cả. Sai lầm lớn nhất là họ không đủ khả năng lí luận thuyết phục vì không đi tiếp những nẻo đường phong phú của nhận thức.
Có người đi thẳng tắp, sải bước đều với khuôn mặt vô cảm. Nhưng không phải sở thích. Vậy mà tôi đang viết.
Hóa ra cái ánh sáng sau tivi là cái đèn ăcqui đang nạp điện. Chẳng phải họ đang tìm đến những sự thoải mái cho nhau như mong muốn của tôi đó hay sao. Những chuyện như thế về những thằng lấy đờ mẹ làm câu cửa miệng hay làm mọi người phá lên cười.
Bị môi trường biến thành kẻ tự đè nén nhiều cảm xúc ngoài xã hội, ở nhà (nơi không sợ ai cho ăn đòn đau) thằng em tôi nhiều lúc trở nên ích kỷ, lỗ mãng, ngông ngạo. Cháu phải nghiêm khắc với mình và sửa ngay. Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị.