Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước. Tránh đi được cái chết của hàng loạt tâm hồn không chịu nổi áp lực của sự đê tiện. Tôi thấy thương chị út, cũng không nhiều lắm, tính chị không hợp với ngành an ninh dù mai đây cũng chỉ làm trong văn phòng.
Cuối mùa lại ra đợt mới. Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau. Nói dối! Ừ, nói dối, nhưng con người có lúc không nên đối diện với chính mình.
Thế giới đầy rẫy những hận thù. Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn. Chứ cháu nhận thức được đấy ạ.
Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu. Cho đến giờ phút này, trên thế gian này, tôi vẫn là một kẻ hèn. Tôi không hề phản đối.
Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn. Tôi đốt vì nó vô nghĩa. Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ.
Viết ngắn hay quá khéo người ta lại càng ngại đọc dài. Và một số lí do khác… Không phải ai cũng ít ngộ nhận…
Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này. Rồi chúng tôi vào phòng tập. Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác.
Và họ luôn trữ sẵn những nụ cười mỉa mai hoặc lời trêu chọc như dao đâm. Lấy 2 cái chìa khóa tủ để đồ, 2 cái khăn tắm. Bị người lạ cười vì sự ngơ ngác khi anh tin là mình tương đối thông minh và biết thích ứng, cũng bứt rứt lắm chứ.
Tôi đốt chút, chả hả hê gì. Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo. Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai.
Vì thế, ông hãy nói chuyện với tôi như một đối tác làm ăn. Tôi sợ cảm giác yên bình lấp đi những sâu cay cần có. Từ đó có thể suy ra thế giới hơn 6 tỷ người được điều hành vận mệnh chỉ bởi độ vài ngàn, vài chục ngàn người.