Tôi không cần những sự ban ơn bề trên của họ. Nhưng xã hội đã trót phản ánh vào tâm thức và như nước gõ lên đá đến vô số lần mà tạo thành vết lõm. Không phải lúc nào bạn cũng lủi thủi quay lại.
Sai lầm lớn nhất là họ không đủ khả năng lí luận thuyết phục vì không đi tiếp những nẻo đường phong phú của nhận thức. Không biết thanh minh thế nào. Tôi ủng hộ cái đúng.
Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú. Bác bấm huyệt chỉ thị không được vận động mạnh nhưng thấy mấy vết trầy trên đầu gối tôi cũng không gặng hỏi. À, hôm trước thằng em có hát bậy trong nhà tắm: Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc con lợn.
Khi bàn thắng được ghi, không có chai để ném. Hôm qua nghĩ cái gì nhỉ? Đã nhủ cố nhớ còn viết mà chúng lại còn thích chơi trò ú tim. Nhà bác bắt đầu vắng vẻ, chị cả đi rồi, anh họ thì thi thoảng mới về, chị út khoẻ lại phải vào trường, chỉ mấy hôm được ở nhà ôn thi, cô bé giúp việc mau miệng cũng xin về nghỉ một thời gian.
Và biết rằng mình biết ít thế nào. Nhưng rốt cục thì chúng ta vẫn không thích nói thật. Đôi lúc, định kiến giúp phong phú không bị lợi dụng biến thành một thứ rỗng tuếch, sa đọa.
Một kiểu hăm doạ của trẻ con. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo. Sự đồng bộ quay về với mông muội lại từ đầu trước muôn rủi ro của tạo hóa, muôn đe dọa của sự thiếu hiểu biết và cả sự sồ sề của khoa học kỹ thuật hiện đại mà chúng ta đã tạo ra lại đồng nghĩa với hủy diệt.
Bạn cảm ơn những giờ phút bên họ. Khi bạn nằm trên giường, ấy là lúc cảm nhận sự sinh tồn của thế giới âm thanh nhân tạo tân kỳ. Nhà văn hài lòng với cái giá ấy.
Các em nhỏ nếu lỡ đọc thì không nên tự hào vì mình biết ngoáy mũi như tôi. Giờ ta muốn nghỉ một lúc. Cái mà tôi nghĩ chỉ là một nền tảng cơ bản mà một thế hệ mới cần có.
Thấy những tờ giấy rách thòi ra khỏi cuốn sách vừa xé và vừa gấp lại. Cậu em kia, là một người tốt. Một thế giới tuyệt vọng tạo nên những sinh vật hiện sinh ấy.
Người bảo nghệ thuật là khó hiểu. Tôi nói: Cho con đi bệnh viện. Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy.