Cuối cùng thì nhà văn cũng không phải lựa chọn. Tôi không hề phản đối. Họ không bị đòi hỏi làm những người mở đường nhưng họ cần là những người dám phá bỏ sự trì trệ của mình.
Sống trong tục tĩu, người ta đâm quen, còn bắt chước theo để ai cũng như ai. Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức. Nhiệm vụ là đám cưới vui vẻ.
Mở tủ ra, thay quần áo. Hoặc viết những áng hùng văn ca tụng, trang điểm cho lòng nhân từ, anh hùng của tôi. Nhưng mà bạn này, tôi không tin vào tính bản thiện bao la của con người đâu.
Cuộc sống luôn cho tôi chỗ để sinh tồn. Để chờ một sự thật tươi đẹp. Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau.
Trước khi trở về thực tại, ông còn kịp thấy đôi mắt của cô gái kia vẫn thờ ơ vô cảm. Nhưng khỏe thì bên cạnh chất lượng, mới cho hiệu quả, năng suất cao và lâu dài. Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có.
Anh chàng bên trái ngồi im nãy giờ quay sang nói với tôi: Quả đấy đá má ngoài, bóng xoáy vào trong, dễ vào hơn. Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết. Chán ngán hơn rất nhiều so với hứng chịu sự thờ ơ của người dưng.
Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra. Tôi nghĩ, nếu tôi chết, người buồn nhất là bố. Đúng là chuyện thường.
Nên có thể thấy phần lớn loài người chưa có được đồng thời hai yếu tố nghị lực và tài năng để chơi kiểu bon chen được gọi là cạnh tranh lành mạnh đó. Đàn ông không hướng tới nó thì chẳng bao giờ đàn bà, trẻ con đỡ khổ. Thiếp đi với bàn tay nàng run rẩy trên ngực…
Bước vào, cảm giác không bị bỡ ngỡ. Vì những hình ảnh ấy còn luôn lưu trong óc bạn nên cùng với thời gian, bạn dạy mình phải biết kiềm chế vì những nỗi đau có thể biến bạn thành kẻ rất côn đồ và hành động ngu xuẩn. Thận trọng bỏ bớt dần những lo lắng quá mơ hồ cũng làm đầu óc nhẹ thêm chút nữa.
Đó là những kẻ có bộ óc lãnh đạo siêu việt. Thậm chí, ông có thể làm vua làm chúa ở đó. Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú.