Tôi nói: Cho con đi bệnh viện. Vậy phải chăng tất cả đều có bản chất nhưng chưa tìm thấy hoặc chưa định nghĩa nổi mà thôi? Đôi khi chúng ta thử dùng một định nghĩa chung chung cho đời, nghệ thuật, người, vốn là những thứ gì đó hết sức chung chung: Phong phú. Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ.
Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi. Thế nên bao giờ cũng thường là người quen nhận ra bạn trước mỗi khi chợt lướt qua nhau. Nhưng có lúc bạn phải chọn lựa nghiêm túc và khắc nghiệt.
Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng. Lúc đó, không giữ được những cơn đau tổng thể bung ra đòi chào ngày mới và lưu luyến ngày cũ. Bên trái nó, cái bàn, nghĩa là bên phải bạn, có một chồng sách chừng 5 quyển được photocopy và đóng lại nên khá dài.
Tôi biết ông rất yêu vợ. Trên mặt đất nhờ nhờ bàng bạc, còn dăm giọt loang lổ vương lại. Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo.
Hôm trước, chị cả con bác bảo tôi: Hôm qua, em làm mẹ khóc đấy. Con mèo lại sán vào tôi. Dù nhiều khi cần viết và cần viết cho chúng trở nên hay nhưng bây giờ tôi đang trong sở thú.
Lại buồn, lại khổ nhiều hơn cần thiết. Nhìn bạn lặng lẽ, ít ai biết bạn có một tuổi thơ hiếu động và đầy kỷ niệm. Nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác.
Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được. Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng. Hôm nay lại bị cấm túc thế này.
Thà tát mình còn hơn. Giữa những khoảng ấy là thời gian trống. Ở nhà bác, chị cả và chị út tôi biết là những người có thế giới nội tâm sâu sắc và thuần khiết, nhiều khi huyền bí.
Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này. Reng! Reng! Reng! Cha bố cái chuông đồng hồ! Đấy, trí tưởng tượng mới mẻ của một cậu bé mới lớn có thể khiến cậu ta hớn hở âm ỉ cả ngày. Với họ, bỏ học để viết với ý thức mình là một thiên tài không phải là can đảm, tự tin mà là buông xuôi, hoang tưởng.
Là một nhà thơ thiên tài như thế có là danh không? Và đủ chưa? Nếu chưa đủ bạn sẽ còn làm cái khác. Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy. Sống phải khéo lắm, miễn là không làm gì sai.