Mọi người không tin tôi, mọi người phải chịu thôi. Ngồi trên khán đài, bạn thật muốn đụng chạm quả bóng. Để có được một dòng suy nghĩ dù chỉ rất đơn giản, rất dễ dàng của tôi.
Cũng không bực bội, bực bội sẽ không làm tiếp được, nhưng quả là tiếc cái công gõ, mắt thì đau mà thời gian gõ lại không có nhiều. Khi có một động lực, một sức đẩy lớn thì họ sẽ trở nên nhân ái và hùng mạnh. Tôi đến lớp mới, ngồi bàn gần cuối.
Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười. Thôi thì dùng vào chỗ khác. Tất nhiên, cuộc sống đưa đẩy sẽ không cho con người nhiều cơ hội để độc lập làm những việc thấy cần thiết và bổ ích thay cho những sắp đặt nhàm chán, vô nghĩa.
Có khi lại còn lòi đuôi ăn vạ. Công việc của bạn không phải là làm vĩ nhân mà chỉ là hỗ trợ những vĩ nhân trong cuộc sống xé lẻ vào đầy ảo tưởng này. Họ ngộ nhận những thông tin mà người lớn tuổi có cơ hội biết nhiều hơn là tri thức ròng.
Thậm chí, ông có thể làm vua làm chúa ở đó. Bạn có cảm giác vừa ham muốn vừa sợ hãi độ sâu của nàng. Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc.
Nó cùng tham gia giải với bạn. Tự trấn tĩnh rồi nhủ: Đây không phải là tính cách của ta. Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến.
Bạn nằm xuống, trùm chăn lên đầu. Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo. Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay.
Khi biến cái trò đùa nhớ ra 2 tiếng trước mình làm gì thành một việc không chơi nữa thì khó chịu, quả khó yên tâm làm một việc khác, ví dụ: Viết. Như thế là như thế nào? Là như nhiều người tôi gặp và không mong đợi thấy lần hai. Bạn chợt muốn có cái máy ảnh bên cạnh để chụp.
Khi chúng làm tôi thấy nhẹ đi. Bạn nghĩ nếu bạn là một đứa con gái thì bạn sẽ tranh cãi với bác đâu ra đấy, sẽ rủ rỉ tâm sự và giải quyết nhiều việc với bác. Có cái giấc mơ vẫn sống mà không có nó cũng chẳng chết.
Để râu toàn bọn chả ra gì. - Tôi biết bình sinh ngài khinh tiền bạc nhưng tôi cũng biết lúc này vợ ngài cũng đang ở trong tình trạng nguy kịch như ông cụ nhà tôi-Người đàn ông dừng lại, đợi một phản ứng ngạc nhiên, giận dữ hay sợ hãi của nhà văn. Tội ác, chúng không gieo vào con người những hạnh phúc để sản sinh lòng biết ơn.