Bạn sẽ kể nhanh nhanh thôi. Chả hiểu họ làm thế để làm gì. Cũng không được đọc truyện nữa.
Và lại, vừa mất giấc mơ vừa thêm tội chống người thi hành công vụ. Và tùy vào năng lực của bạn mà bạn làm được hay không. Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại.
Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn. Chúng tôi mò mãi không thấy. Hay bạn đang tự đày ải mình bằng những thứ chưa bán được.
Của một thân xác đặc. Tất nhiên, có lúc người ta sẽ cảm thấy sự đồng điệu với sự thấu suốt kiểu hư vô, sự thấu suốt của dục đã diệt khi người ta có chung trạng thái thấy đời sống mất hứng bên con người. Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít.
Vậy ra là tại những lần như thế này. Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới. Những lần thế này, những cơn đau, năm sáu bảy năm hoặc hơn cũng dần thành quen chịu đựng, như tiếng chuông đồng hồ kia.
Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi. Chỉ vì chữ vì mà nhân loại bị ghét lây. Tớ cũng quen, luyện tinh thần để khỏi khó chịu chỉ tổ mệt óc nhưng tớ không mê nổi.
Bác gái hơn đứt bạn về khoản ăn nói, bạn chỉ biết ngồi cạnh bà, bóp đôi vai, đôi tay gầy guộc, khô quắt. Tôi là một đứa trẻ ngoan mà. Chà, bạn múa may quay cuồng một lúc, thằng cướp văng ngay xuống hồ.
Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống. Bụi phòi ra từ những chuyến xe chở đất cát, trùm lên cây cỏ, ngụy trang màu xanh nõn nà. Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi.
Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ. Nói chung là vẫn có thể tung cánh. Tiếng tít tít vẫn va đập vào não bộ cũng tiếng còi xe triền miên.
Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt. Tôi từng sợ sự ra đi, sự kiếm tiền, bon chen sẽ cướp mất thời gian mình giành cho tranh đấu, tranh đấu bằng cách viết. Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng.